MẶT TRẬN LỪA ĐẢO, KHÁNG CHIẾN CUỘI, CHIẾN KHU DỎM, ĐẢNG PHÁI GIAN.

MẶT TRẬN LỪA ĐẢO, KHÁNG CHIẾN CUỘI, CHIẾN KHU DỎM, ĐẢNG PHÁI GIAN.

TRƯƠNG MINH HÒA.

 

       Thằng Nguyễn Sinh Cung là tên gọi ở nhà, khi đi học, nó có cái tên là Nguyễn Tất Thành, là đứa bé ma ranh, nổi tiếng” láo cá vặt” và được bà chị ruột là Nguyễn Thị Thanh hay lập lại lời của cha để tiên đoán đứa em gian manh từ nhỏ, nếu nó sống lâu hơi vùng quê, thì sẽ trở thành” điếm nông thôn”. Tuy nhiên gã bỏ nhà đi hoang, lây lếch kiếm ăn đầu đường xó chợ ở các thành thị,” tiếp thu” thêm nhiều thói hư tật xấu của đám du côn, du đảng, bụi đời…thế là hắn” được trang bị” hai” tuyệt kỷ, bí kíp gian manh, xỏ lá, lừa lọc, điếm đàng” từ hai giới: điếm nông thôn và bối thành thị, là cái” quá trình cách mạng” để hắn tự xưng là” cha già dân tộc” khi mới 57 tuổi, với cái tên giả khác là Hồ Chí Minh. Trôi sông lạc chợ một thời gian, năm 1911, hắn mò tới Bến Nhà Rồng, lấy tên là Nguyễn Văn Ba, tên Tây là Paul Thành, lúc đến Saigon, nổi tiếng Hòn Ngọc Vìễn Đông, hắn trổ tài luồn cuối, nịnh hót, nâng bi một gã đầu bếp Tây để được xuống tàu buôn tên là D’admiral La Touch Tréville, nhận được một chân làm nghề đốt lò,phụ bếp, sai vặt, rửa chén…. không biết có kiêm luôn nghề đấm bóp, đổ bô cho cai bếp, nếu có thì đảng và nhà nước phải dấu nhẹm như mèo dấu cứt. Sang Tây để kiếm ăn, hai lần nộp đơn xin vào trường thuộc địa để được học với” mục đích yêu cầu” là được làm quan cho Tây, nhưng vì trình độ văn hóa mới có lớp 5 trường làng, bị xù vì thiếu tiêu chuẩn, khiến hắn thất vọng, ở nấn ná một thời gian, nhờ vài người Việt thương tình cho tá túc, đã vậy mà còn dê đạo lộ, tỏ tình với con đầm tên là Bourbon, bị chê nên hắn tức lắm.

 

Cuối cùng bỏ Pháp, qua Mỹ, và sau đó tìm được nơi dung dưỡng vững chắc là nước Nga; vào khoản cuối năm 1923, hắn được” nâng cấp” cho tòng học ở Trường Công-Nông Đông Phương, nơi có” nghiệp chuyên” đào tạo gián điệp, khủng bố, làm tay sai cho đế quốc đỏ nầy; ở Nga, hắn lấy tên là Nilovsky và được quan thầy cung cấp cho một phụ nữ Nga để” trao dồi tư tưởng Marx Lenin”, từ đó tên Hồ Chí Minh trở thành tay sai đắc lực của Nga, hoạt động tại Á Châu, được cấp phát lương hàng tháng. Thế mà đảng Cộng Sản Việt Nam lếu láo tuyên truyền là:” từ bến Nhà Rồng, Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước”. Sau khi được hai quan thầy Nga Sô, Trung Cộng ủng hộ vũ khí, Hồ Chí Minh thành công trận Điện Biên Phủ là nhờ lợi dụng xương máu của dân chúng qua chiêu bài yêu nước, rồi manh tâm cấu kết với hai quan thầy và thực dân Pháp để chia đôi đất nước qua hiệp định Geneve ngày 20-7-1954, từ đó hắn trở thành” QUAN TOÀN QUYỀN” của cả hai quan thầy Nga, Tàu; hay nói đúng hơn là Hồ Chí Minh và toàn đảng Cộng Sản Việt Nam là tập đoàn” quan lại cai trị của Nga, Tàu, nhưng khác hơn là gốc Việt”. Một tập đoàn thái thú, quan cai trị, chỉ có một quan thầy là cũng dã man rồi, huống chi làm” đầy tớ cho hai mẫu quốc cùng một lúc” thì dân nước Việt còn gì là” độc lập, tự do, hạnh phúc?”, đó là hậu quả của hàng triệu người bị giết oan và đất nước kéo dài nghèo nàn, lạc hậu cho đến ngày nay. Khi hai quan thầy nghịch nhau là đảng Cộng Sản Việt Nam phải làm sao vừa lòng cả hai, đó là cái bần của” tập đoàn lòn trôn, bợ háng, nâng dái” của hai thầy cũng một lúc, mà kẻ bợ kỷ nhất phải là tên gian ác Hồ Chí Minh:

 

” Ai về nhắn với Hồ Chủ tặc.
Được cả lòng Nga, lẫn bụng Tàu”.

 

     Sau 1975, thời mà” cao trào” quan thầy Nga nghịch với Tàu, thì tập đoàn đầy tớ Việt Cộng đành phải dựa vào thầy Nga, nên đã đổ, phí biết bao biết bao xương máu của bộ đội để đương đầu với quan thầy cũ Trung Cộng ở phía bắc và tay sai Pol Pot ở mặt trận Tây Nam, chớ nào” bảo vệ tổ quốc” như lời tuyên truyền láo. Sau khi quan thầy Nga sụp đổ, thì Việt Cộng lại trở về làm” quan cai trị Trung Cộng gốc Việt” ở Việt Nam.

 

” Bác dắt giống nòi thành NÔ LỆ
Đảng đưa nhân dân với CÁI CÒNG.”.

    Do đó, trong suốt quá trình từ ngày đảng Cộng Sản Việt Nam thành lập ngày 3 tháng 2 năm 1930 đến nay, đảng nầy chỉ là tập đoàn thái thú, toàn quyền ngoại bang gốc Việt, thật là nguy hiểm vô cùng. Nước Việt Nam đã mất” độc lập, tự do” từ năm 1954 mà dân hảy còn chưa biết nhiều, ngay cả việc đảng Cộng Sản công khai nhường hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung Cộng từ năm 1958 đến nay, mà dân cũng chỉ biết lờ mờ, ai nêu lên là bị chụp mũ phản động, tù đài. Nói tóm lại, bản chất của tập đoàn đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ là tay sai ngoại bang, lợi dụng lòng yêu nước của dân qua chiêu bài” đánh Tây giành độc lập, đánh Mỹ cứu nước”, rồi” yêu nước gắng liền với xã hội chủ nghĩa..” để duy trì chế độ, công thức kinh tế dị mô” lấy kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa..”. Áng mây mù Cộng Sản bao trùm cả đất nước gần 80 năm qua, kẻ làm tay sai, thái thú, toàn quyền, nhà cai trị Nga, Tàu gốc Việt vẫn lừa đảo dân chúng từ đời ông, cha, cháu, chắt….nên nhiều người vẫn còn tự hào thời kỳ đi làm tay sai cho ngoại bang, góp phần đắc lực giúp cho tập đoàn cai trị nước ngoài gốc Việt là Cộng Sản, Hồ Chí Minh với” mùa thu rồi ngày hai mươi ba, ta đi theo tiếng kêu san hà nguy biến” hay là” giải phóng miền Nam, chúng ta cùng quyết tiến bước”…v….v…là thời” làm cách mạng”, thì quả là ngây ngô, mù quáng, đi ngược lại công lý, đạo đức. Trên đời nầy có ai mà” tự hào” thời kỳ tham gia đảng cướp, giết người là thời kỳ” vàng son, lương thiện bao giờ?, ngoại trừ là có ăn chia, có nhiều quyền lợi. Có ai xem thời kỳ đi theo giặc, làm tay sai cho ngoại bang là”làm cách mạng”?.

 

Đương nhiên là tên thành lập đảng cướp Cộng Sản Việt Nam, tên thái thú, toàn quyền đầu tiên của Nga, Tàu là Hồ Chí Minh, không phải là người yêu nước, làm cách mạng gì cả…. Tuy nhiên, ngày hay vẫn có những” quái thai phản tỉnh” được coi là thành phần” phản phé, phản thùng” trở thành” nhà phản dân chủ” chớ nào là” nhà dân chủ” mà vài cơ quan truyền thông cò mồi, nằm vùng, đón gió ở hải ngoại đánh bóng, như cựu đại tá Việt Cộng Bùi Tín, cựu phát ngôn viên Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Nguyễn Ngọc Giao, Hoàng Minh Chính…v..v…tự nhận là phản tỉnh, nhưng coi thời kỳ làm tay sai cho giặc, ngoại bang là” làm cách mạng”, được một số cơ quan truyền thông trịnh trọng gọi là” nhà cách mạng lão thành” và Hồ Chí Minh là người yêu nước, dù có nhiều sai lầm giết người hàng loạt, làm đầy tớ cho Nga, Tàu… là lối biện minh như câu” nhân vô thập toàn” nhằm chạy tội cho tên toàn quyền, thái thú đầu tiên  của Nga, Tàu là người yêu nước và cái đảng cướp tay sai là có chính nghĩa, là làm cách mạng….

Ngày nay, tại Việt Nam, từ sau 1975 đến nay, những tên du kích, khủng bố Việt Cộng, sau khi chiếm được miền Nam, bị các ĐỒNG CHÍ miền Bắc ĐÌ CHỐNG, đá văng ra khỏi những cơ quan quyền lực, chức vụ béo bở; một số còn bị chiếm đất, lấy nhà, trở thành” dân oan khiếu kiện” tức lắm, nhưng vẫn chưa sáng mắt, có người còn tin tưởng là:” Phải chi Bác Hồ còn sống, thì đâu có chuyện nầy”. Họ đã lầm, lầm to, vì chưa thấy được quan tài chưa đổ lệ, như nhà thơ miền Nam Bảo Định Giang nhắm mắt làm thơ:

 

” Miền nam đẹp nhất bông sen.
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”.

 

     Dể hiểu là những người miền Nam chưa sống ở miền Bắc mà biết được” Bác Hồ vĩ đại” ra lịnh cho đàn em là Trường Chinh, Hồ Quyết Thắng tàn sát hàng trăm ngàn người dân sau chiến dịch cải cách ruộng đất, trong đó có hàng chục ngàn người từng đóng góp công lao đánh Tây giành” đập lột”, có nhiều người từng” nuôi cán bộ trong nhà” thời” tam cùng”. Ngay cả anh chị ruột mà” Bác Hồ” còn bị giết, thì người thường, cán bộ, thuộc cấp hề hấn gì. Sau khi được danh hiệu” cha già dân tộc”, Hồ Chí Minh sợ anh chị” tiết lộ thân thế và sự nghiệp” nên ra lịnh cho tỉnh ủy Nghệ An quản chế anh là Nguyễn Sinh Khiêm, chị là Nguyễn Thị Thanh ở một nơi bí mật cho đến khi chết mới an tâm.

 

     Tại hải ngoại sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, có nhiều tổ chức phục quốc, kháng chiến, qui tụ người, thu tiền, lập chiến khu, trở về….nhưng tất cả đều thất bại, vì hầu hết cả tổ chức ấy không đi đúng thời cuộc, nhất là những người hô hào thì không kháng chiến thật, chỉ lợi dụng lòng yêu nước của mọi người để” hốt bạc” chớ nào yêu dân mến nước, đó là những” thương nghiệp kháng chiến được thành lập. Được biết sau 1975, Hoa Kỳ và các nước đồng minh không còn dồn nổ lực quân sự để đương đầu với khối Cộng Sản Quốc Tế do Nga lãnh đạo trong cuộc chiến tranh lạnh trên chiến trường, đó là thời kỳ” âm mưu diễn biến hòa bình”, cho nên điểm nóng ở Việt Nam nguội dần sau ngày 30 tháng 4 năm 1975.Nhất là Hoa Kỳ, dù không còn tham chiến tại Việt Nam, nhưng chuyện quân nhân Mỹ mất tích là vấn đề mà các chính phủ quan tâm đặc biệt, với con số thất tung lên đến hơn 2 ngàn.

 

 Năm 1976, tổng thống Hoa Kỳ Jimmy Carter cử phái đoàn đi các nước Á Châu, trên đường ghé Hà Nội, gặp giới lãnh đạo hung hăn, đại diện là tên đánh xe Bù Ệt ở Bến Thủy Lê Duẫn ngạo mạng cho là:” muốn bang giao thì trả 4 tỷ Mỹ Kim theo hiệp định Paris”. Theo điều 21 hiệp định Paris, nếu hai miền tôn trọng cam kết, sống trong hòa bình như Nam-Bắc Hàn, Đông-Tây Đức, thì Hoa kỳ sẽ chi viện mỗi miền 2 tỷ Mỹ Kim để tái thiết, xây dựng; nhưng Việt Cộng và Bắc Việt vừa ăn cướp vừa la làng và vừa đòi tiền một cách trơ trẽn. Phái đoàn Mỹ khuyến cáo là:” Việt Nam đã đất mất một cơ hội tốt”. Thật ra người Mỹ không phải” hèn nhát, bạc nhược và sợ Việt Cộng” như lời tuyên truyền” đánh thắng giặc Mỹ, tên đế quốc sừng sỏ…” và những bầy ếch xuất phát ở hang Pác Pó, sau nầy dời ra ở cái hang mới ở Bắc Bộ Phủ tự hào là:” Việt Nam anh hùng, đánh bại cả đế quốc Mỹ, kẻ thù số một” là vô địch, bách chiến, bách thắng….

 

Nhưng vì vấn đề tìm quân nhân mất tích, nên các đời tổng thống phải tìm đến Việt Nam, nếu tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng Sản có chút khôn khéo, hay là có trí khôn” trung bình” thì cũng đã nắm bắt lấy cơ hội nầy mà phát triển đất nước ngay từ lúc ấy chớ đợi đến khi ông tổng thống Bill Clinton xã vận 1994 là coi như quá trễ, bị đàn anh Trung Cộng bỏ quá xa. Tuy nhiên, đảng, nhà nước Việt Cộng là nơi qui tụ” những bộ óc đần độn” nhất nước, như gã đánh xe Bù ỆT Lê Duẫn, tên thiến heo Đổ Mười….thì làm sao khá nổi?. Được biết, lối trả thù hèn hạ” trại cải tạo, tắm máu khô” là sản phẩm” đỉnh cao trí tuệ của Lê Duẫn, Lê Đức Thọ” và cuộc đánh nhau đổ máu ở biên giới Việt Trung, Việt Miên cũng là do bọn chúng gây ra.

 

     Do đó người Mỹ tìm phương cách khác là nhờ những quân nhân quân lực Việt Nam Cộng Hòa, là những người có nhiều kinh nghiệm chiến trường, biết địa thế và có quyết tâm chống Cộng, họ lợi dụng lòng nhiệt thành để tìm hài cốt, quân nhân Mỹ mất tích. Những người có tấm lòng yêu nước tỏ qua quan ngại, khi bị Mỹ lợi dụng để tìm hài cốt, chớ không thực tâm giúp cho người Việt Nam đánh Cộng Sản, nên không tâm đắc với lối nầy; trong đó có cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, là người không bị lọt vào quỷ đạo của Mỹ, nên ông sớm nhận thức ra việc giải phóng đất nước bằng giải pháp quân sự là không đi đến đâu; nếu khi người Mỹ hết nhu cầu và được vào Việt Nam là coi như có hại hơn là lợi, do đó ông và một số người quốc gia phát động giải pháp đấu tranh chánh trị, mà ngày nay vẫn còn áp dụng hữu hiệu tại hải ngoại, cũng như trong nước..

 

Một điều chắc chắn là: cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy là người có tâm huyết với đất nước với lập trường vững chắc là” không bao giờ hòa hợp hòa giải với Cộng Sản”. Tiếc thay, có một số người trong tổ chức của ông đã đi ngược lại, họ lợi dụng uy tín của ông để” bắt tay với Việt Cộng”, đi theo một số tổ chức cò mồi, nhằm tìm lợi lộc riêng. Những kẻ nào làm chuyện nầy phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước tổ quốc, lương tri và hương hồn cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy.

 

    Trước tình hình nầy, có một số kẻ thời cơ, muốn nhân cơ hội, lợi dụng” quyền lợi” của Mỹ để hốt bạc như kế” thuận thủ thu dương” hay” tương kế tựu kế”, nhân cơ hội người Mỹ cần tìm người mất tích, tổ chức kháng chiến, nếu vớ được hài cốt thì có tiền thưởng và lại nhận được tiền ủng hộ của người dân tỵ nạn hải ngoại; đúng là lối làm ăn, đầu tư bằng kháng chiến, phục quốc, không cần tốn kém tiền vốn mà thu nhiều. Một trong những tổ chức” làm thương nghiệp bằng lòng yêu nước” là Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do phó đề đốc Hoàng Cơ Minh và các anh em của ông là Hoàng Cơ Định, Hoàng Cơ Long, cùng với một số kẻ thời cơ, làm giàu bằng cách kháng chiến cuội.

 

 Số tiền thu được rất cao, năm 1982, nghe đâu là 7 triệu ( thời ấy là số tiền lớn), tổ chức nầy có cả cơ sở thu tiền là Phong Trào Quốc Gia yểm Trợ Kháng Chiến do ông Phạm Ngọc Lũy đảm trách, nên dần dần, chỉ sau thời gian ngắn, nhiều nơi hưởng ứng, lập ra” cơ sở mặt trận, yểm trợ”, đương nhiên là những người làm thương nghiệp kháng chiến rất ư là” hồ hởi phấn khởi”. Mặt Trận Hoàng Cơ Minh gặp thời như diều gặp gió, tổ chức đại hội chánh nghĩa, được dân chúng đón tiếp nồng nhiệt và Mặt Trận còn nó láo là có tới 10 ngàn tay súng ở biên thùy, nghe qua ai cũng phấn khởi, tờ báo Kháng Chiến còn thổi phồng nhiều” kháng đoàn kháng chiến” trong nước hoạt động như chỗ không người, nay chiếm xã nầy, đánh quận kia….làm nức lòng người đóng tiền; chớ ai nào dè đây là thủ đoạn tuyên truyền láo như kiểu Cộng Sản trước đây ở các vùng nông thôn.

 

Do ăn chia không đều mà cựu đại tá  Phạm Văn Liễu ly khai, tố khổ, từ đó gây ra nhiều sự kiện và bộ mặt lừa đảo kháng chiến dần dần phơi bày ra ánh sáng. Vì là tổ chức kháng chiến cuội, nên cái cửa hàng khách chiến cũng phải là” chiến khu dỏm”, cùng với Mặt Trận  lừa đảo được thành lập tại đất Thái Lan, chớ không phải tại Việt Nam hay sát biên thùy Việt nằm trên đất Miên, Lào. Trong bất cứ cuộc chiến nào, một đơn vị được gọi là” đánh giặc” mà đồn trú ở nơi xa chiến trường” cách ngạn quan hỏa” hay là” đường ra trận giờ nầy đẹp lắm” với đơn vị không tiếp cận với kẻ thù như:” nghìn trùng xa cách” nơi” chiến trường đi mà không tiếc ngày xanh”, thì đánh đấm với ai? Đó chỉ là đơn vị lính kiểng mà thôi, điều nầy lộ rõ bộ mặt dỏm của chiến khu, nhưng Mặt Trận cũng cất trại, láng, có quay phim màu” quảng cáo” với các đoàn vũ trang kháng chiến cuội, được ngụy trang bằng chiến khu dỏm; theo tác giả Hoàng Xuyên, là người đã từng đi vào chiến khu cho biết: Mặt Trận Hoàng Cơ Minh phải mướn cả người Lào để có đông quân lính, làm lễ trình diện các đơn vị như kháng đoàn 72, 81….là lối quảng cáo khá ăn khách, thu được nhiều tiền, có thời làm say mê biết bao người có tấm lòng mà tin tưởng rằng:

 

” Ai đi kháng chiến mà khiến chán?.
Có thấy chiến khu dỏm quá mà.
Có thấy kháng đoàn giương cờ xí.
Khăn rằng quàng cổ, Hoàng Cơ Minh”.

 

     Một điều đau lòng là: thời gian cao độ khách chiến, những ai từ hải ngoại có tấm lòng, tình nguyện trở về chiến khu là coi như”đời tàn”, khi tới biên thùy Thái Lan, họ bị tịch thu tất cả giấy tờ, nhất là Giấy Thông Hành ( passport), rồi từ đó không có phương tiện để trở ra nếu” khiến chán” sau khi nhìn thấy tận tổ chức” kháng chiến” cuội, lại thêm kỷ luật tàn bạo nữa. Đây là biện pháp nhằm bưng bít những điều giả dối trong tổ chức Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam, nếu họ ra vào thì bể hết, làm sao mà thu tiền. Đó là lý do mà một số người trở về chiến khu mà không bao giờ trở lại, vì quyền lợi tiền bạc mà tổ chức nầy đã làm những việc tán tận lương tâm.

 

     Nhờ quảng cáo ăn khách, biết khai thác đúng lòng yêu nước nhiệt thành của hàng triệu người bỏ nước ra đi tìm tự do, nên sau đó mới có hệ thống kinh tài Phở Hòa, lừng danh là” Mặt Trận phở bò” hay là” Mặt Trận Bán Phở”, là lối kinh doanh của anh em nhà họ Hoàng Cơ” dùng tiền kháng chiến kinh doanh”, khỏi cần đi vay ngân hàng. Trái lại, ở nơi chiến trường chánh thì ở cách xa đất nước, nhưng Mặt Trận mở rộng chiến trường ở hậu phương, là các cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại, nơi nầy đâu có” đánh đấm” nguy hiểm, chết chóc gì, nhưng có rất nhiều thuận lợi là thu tiền là mặt mạnh, là” mục tiêu kháng chiến CHÁNH, khẩn trương”; như vậy, bản chất của Mặt Trận đã lộ ra từ lâu, nhưng nhiều người chưa nhìn thấy mà tiếp tục ủng hộ, là cơ hội cho anh em ông Hoàng Cơ Minh trở thành triệu phú, không cần lao động mà vinh quang hơn bất cứ những người lao động nào. Hay nói khác đi, anh em nhà họ Hoàng Cơ và nhũng kẻ lãnh đạo Mặt Trận đã dùng chiêu bài kháng chiến, chống Cộng để vắt kỷ mồ hôi của hàng triệu người Việt tỵ nạn, vừa làm mất lòng tin dần dần, có lợi rất nhiều cho Việt Cộng trong việt” đánh sập tinh thần” của người Việt hải ngoại, để dọn đường cho cái mũi văn hóa vận trí vận, tôn giáo vận, kinh tài vận, kiều vận…. đây là tội rất lớn mà Mặt Trận gây ra từ nhiều năm qua và họ tiếp tục phát huy thêm qua các cơ quan truyền thông như đài Tiếng Nước Tôi, Chân Trời Mới….do lợi dụng lòng yêu nước để làm kháng chiến, nên từ” nền tảng” Mặt Trận Hoàng cơ Minh đã là thứ gian, từ từ mất lòng tin, nên họ tung ra nhiều thủ đoạn để” cứu vớt thương nghiệp không vốn” như thành lập ra cái gọi là Liên Minh Việt Nam Tự Do (đầu tiên do ông Nguyễn Ngọc Đức, du học sinh ở Pháp lãnh đạo), Hội Chuyên Gia Việt Nam, qui tụ những khoa bảng có chữ” sĩ, sư” để thu hút lòng tin của dân ( họ tin là dân có bằng tiến sĩ, bác sĩ, kỷ sư…nói là có nhiều người nghe, tin) và những khoa bảng lớn tuổi thu hút khoa bảng hậu duệ, trở thành một tổ chức có tầm vóc chất xám, là nơi thu hút, ăn khách nên dể lừa đảo.

 

Do đó, dù có giải tán Liên Minh Việt Nam Tự Do, Mặt Trận để đổi” Business name” thành đảng Việt Tân, nhưng cái Hội Chuyên Gia Việt Nam vẫn là cánh tay đắc lực, là cái phao cứu thương nghiệp kháng chiến cuội trong đà” thoái trào lừa đảo”. Sau khi người Mỹ mở đường đi tìm hài cốt có cơ dể dàng, Thái Lan vì quyền lợi giao hảo với Việt Cộng, nên các thương nghiệp kháng chiến cuội ở đất Thái bị chủ nhà đuổi, thế là họ đành phải dời chiến khu dỏm đi nơi khác để tiếp tục làm ăn: có tới ba đợt ĐÔNG TIẾN, là cơ hội để cho dân tỵ nạn ĐÓNG TIỀN, từ Đông Tiến 1 với anh hùng Đồng Bò Nguyễn Văn Phùng, Đông Tiến 2 với sự tan hàng bộ phận đầu não, phó đề đốc Hoàng Cơ Minh bị chết vì không rành địa thế, dọn dẹp chiến khu từ đất Thái sang Lào năm 1987 và Đông Tiến 3 với thiếu úy sư đoàn Dù là Đào Bá Kế ( bắn hết hết đạn, bị bắt bào năm 1989, nay vẫn còn nằm tù ở Việt Nam)…vì quyền lợi, nên Mặt Trận dấu luôn cái chết của Hoàng cơ Minh đến 14 năm.

 

     Mặt Trận đâu có thành lập một tổ chức nào khác trong thời gian mở chiến khu dỏm trên đất Thái, thế mà sau nầy, vì nhu cầu làm ăn mới mà giải tán thương nghiệp Mặt Trận, vẽ bản hiệu khác là Việt Nam Canh Tân Cách Mạng đảng, gọi tắt là đảng Việt Tân. Rồi lục đục chia thành hai cánh” chệch hướng” do Hoàng Cơ Định, Nguyễn Kim, Đổ Hoàng Điềm, Lý Thái Hùng và không chệch hướng là Hoàng Cơ Long, Trần Xuân Ninh….hai cánh tố cáo nhau, tranh giành đảng viên, ảnh hưởng, gây nhiều cảnh khó coi tại hải ngoại, chống Cộng đâu chẳng thấy, mà cộng đồng xào xáo, phân hóa. Dù có chệch hay đúng hướng, thì cái tổ chức kháng chiến cuội, Mặt Trận gian, đảng phái gian manh từ nền tảng, lợi dụng việc đi tìm hài cốt quân nhân Mỹ và lòng yêu nước của người Việt tỵ nạn để thu tiền. Đó là tổ chức có nguồn gốc, mục đích không lương thiện, chánh nghĩa như đảng Cộng Sản Việt Nam, nên việc làm của họ không nhằm phục vụ quyền lợi dân tộc, mà cho thiểu số, bè nhóm, cá nhân.

 

        Một số người từng lãnh đạo Mặt Trận như Hoàng Cơ Long, Hoàng Cơ Định, Lý Thái Hùng, Nguyễn Kim, Đổ Thông Minh….dùng mọi nổ lực để đánh lừa người dân từng nuôi dưỡng, ủng hộ Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, chiến khu là tổ chức là” kháng chiến vì dân vì nước” chớ không phải kháng chiến cuội, nhằm biện minh cho thời gian sai trái, lợi dụng lòng yêu nước của mọi người để mưu cầu quyền lợi cá nhân. Cũng như đảng viên Cộng Sản phản tỉnh, luôn coi thời kỳ theo đảng Cộng Sản là” làm cách mạng, đánh Tây, đánh Mỹ” và họ tự hào là” nhà cách mạng lão thành”. Những người từng nằm trong ban lãnh đạo thương nghiệp Mặt Trận Hoàng Cơ Minh muốn đánh lừa mọi người như là” kháng chiến, yêu nước” nên muốn bảo vệ thành quả gian, uy tín cá nhân,  họ biện minh khéo léo, binh vực Mặt Trận, nhất là người lãnh đạo là phó đề đốc Hoàng Cơ Minh, là vị chủ nhân đầu tiên, có công thành lập” tiệm kháng chiến”.

 

      Sau khi quyển” Hành Trình Người Đi Cứu Nước” của kháng chiến quân” binh nhì” Phạm Hoàng Tùng, được Đổ Thông Minh xuất bản, giới thiệu rần rộ các nơi, thì việc ông Hoàng cơ Minh có tàn ác, giết người trong chiến khu, ngay cả bác sĩ Nguyễn Hữu Nhiều…cũng chỉ là việc” phải làm” để bảo vệ tổ chức, chớ Hoàng cơ Minh là người vì dân vì nước và Mặt Trận cũng là tổ chức kháng chiến cứu nước. Đó là những biện pháp nhằm chạy tội lừa đảo kháng chiến, lợi dụng lòng yêu nước của mọi người để làm giàu. Mặt Trận ngày xưa, đảng Việt Tân ngày nay cũng chỉ là tổ chức gian như Mặt Trận Việt Minh, đảng Cộng Sản Việt Nam mà thôi…và lãnh tụ Hồ Chí Minh cũng như lãnh tụ Hoàng Cơ Minh đều là những kẻ biết lợi dụng lòng yêu nước của người Việt Nam để mưu cầu quyền lợi cá nhân, bè phái. Hồ Chí Minh thì nhận được chức” quan toàn quyền Nga, Thái Thú Tàu”, còn Hoàng cơ Minh thì thu được nhiều tiền, có công giúp cho gia đình thành triệu phú. Như vậy” đảng Việt Tân không thể canh tân, cách mạng làm gì cho mất thời giờ; tốt nhất là dẹp phức nó đi, là người Việt quốc gia đỡ một mối nguy”.

     Người mua nhằm đổ giả không có tội tình gì, nhưng bọn làm hàng giả mới đáng lên án và vạch mặt. Trong Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, Hội Chuyên Gia, Liên Minh Việt Nam Tự do, ngày nay là đảng Việt Tân ( cả hai cánh chệch hay đúng hướng như các lãnh đạo quan niệm), lỡ đi theo, là nạn nhân của món hàng giả” chống Cộng”, nếu sớm nhận ra thì họ sẽ” giả từ” và vạch mặt chỉ tên những nơi” sản xuất hàng giả kháng chiến, chống Cộng”, còn chưa nhìn thấy hàng giả, cứ nhắm mắt đi theo là vô tình tiếp tay cho hãng sản xuất hàng giả tồn tại, làm hại cho công cuộc chiến đấu bảo vệ lập trường tỵ nạn chính trị và công cuộc yểm trợ dân chủ trong nước.

 

Những người đi theo Mặt Trận, Việt Tân, không có tội vạ gì, họ là những người” trông hàng giả mà tưởng thật”. Một điều cần lưu ý là: Khi có nhiều người khám phá ra hàng giả cảnh báo mà cứ nhào vô cửa hàng Việt Tân quảng cáo ở các chi nhánh từ Hoa Kỳ, Úc, Âu….qua các cơ sở đài Tiếng Nước Tôi, Chân Trời Mới và các cơ quan truyền thông khác, thì người đó chưa” tri giả, tri giả….” thấy hàng giả mà cứ khen là thiệt, thì mới đúng là” đi chệch hướng”, vô tình làm lợi cho Việt Cộng. Người mua hàng giả” kháng chiến” của cửa hàng Mặt Trận Hoàng Cơ Minh không đòi hỏi ” refund”, nhưng cũng không ngây thơ để bị lừa tiếp, một điều cấp bách là: những người mua lầm hàng dỏm chỉ muốn cửa hàng Việt Tân nên đóng cửa càng sớm càng tốt để cho cộng đồng được ổn định, hầu dành sức mà đương đầu với đảng Cộng Sản đang thò bàn tay lông lá qua nghị quyết 36./.

Bí mật của điều bốn hiến pháp -Trần Thanh

Bí mật của điều bốn hiến pháp -Trần Thanh

(Kể chuyện Trạng Quỳnh* thời xưa và thời nay)

Vào chuyện ….

Ở vùng nọ có một ông quan rất tham nhũng, tục gọi là Quan Hách, trên thì đội, dưới thì đạp cho nên người dân căm ghét vô cùng.  Một hôm Trạng Quỳnh đi giang hồ, nghe câu chuyện than vãn của người dân thì Trạng nói:

– Quý vị đi tìm cho tôi một cái tráp* thiệt sang, thiệt đẹp rồi đi bắt cho tôi khoảng 200 con cào cào , tôi sẽ dạy cho thằng Hách một bài học!

Người dân vốn đã biết tiếng chơi nghịch của quan Trạng, đến vua chúa trong triều đình mà Trạng Quỳnh còn dám vuốt râu hùm thì xá gì cái ông quan ở tỉnh lẻ này.  Thế là họ hè nhau đi bắt cào cào thật nhiều, đem về nộp cho Trạng Quỳnh, còn cái tráp thì họ cày cục đi mượn nơi một đại phú gia trong vùng.  Thế là có đủ đồ nghề để nộp cho Trạng.  Lúc đó quan Trạng vẫn đang tà tà giăng võng nằm dưới gốc cây mà nhậu thịt chó chấm với mắm tôm.  Rượu đã hơi ngà ngà, bỗng quan Trạng cao hứng gọi mấy người dân:

– Nè, tụi bay có biết nhà nào có trồng me với soài không?  Hái cho tao một ít.  Sao tự nhiên tao thèm đồ chua quá!

Đám dân đen đang ngồi bu quanh coi Trạng Quỳnh nhậu thịt chó, nghe quan Trạng hỏi thì họ hơi ngỡ ngàng.  Ai lại nhậu thịt chó với me và soài bao giờ?  Công thức cổ truyền là lá húng, củ giềng, đậu phộng và lá mơ chớ?  Thắc mắc vậy thôi chớ không ai dám hỏi mà đồng lòng chạy túa đi khắp làng và chỉ một lát sau thì họ mang về hàng rổ me chín lẫn me sống và soài.  Sau khi thấy mọi “đồ nghề” đã chuẩn bị xong thì quan Trạng tiếp tục màn nhậu rượu đế với me và soài ….. Khoảng vài tiếng đồng hồ sau thì quan Trạng nghe bụng dạ muốn “biểu tình”, thế là quan điềm nhiên mở cái tráp rất sang trọng ra và xổ luôn …. vào đó ….tất cả những gì mà “ngài” đã nạp vào trong bụng trong suốt mấy tiếng đồng hồ qua!  Đám dân đen đứng vây quanh há hốc mồm kinh ngạc.  Có kẻ sợ chết điếng người vì đó là cái tráp rất đắt tiền của ông phú hộ trong vùng!  Sau khi thực hiện xong một trong những “đệ tứ khoái” thì quan Trạng bảo đám dân đen:

– Tụi bay bỏ hết toàn bộ con cào cào vào cái tráp này, rồi đạy nắp lại.  Nhớ đừng cho con nào bay khỏi nghe chưa!

Đám dân đen nhất loạt vâng lời.  Sau đó quan Trạng cởi bỏ chiếc áo dài “quan” ra và nói:

– Đứa nào cho tao mượn bộ quần áo nông dân coi, rách rưới càng tốt!

Thế là sau khi thay đổi y phục và lấy một ít lọ nồi xoa lên mặt cho lem luốc thì Trạng Quỳnh đã biến thành một anh nông dân, coi y như thiệt!  Trạng nói:

– Tụi bay đi theo tao nhưng chỉ được đứng đàng xa mà nhìn thôi nghe chưa.  Cấm không được tiết lộ bí mật, thằng nào nói làm xàm là tao chém đầu!

Quan chỉ dọa chơi thôi cho vui, chớ quan đi giang hồ không bao giờ thèm đem theo gươm và lính hầu, chỉ mặc có một chiếc áo dài đen, cắp một cái dù và đôi guốc!  Trạng Quỳnh lễ mễ bưng cái tráp đựng …. cứt chảy của mình đến gần phủ quan tổng đốc, đứng cách cổng quan khoảng 50 mét, chờ đợi.  Ông biết quan có thói quen đến chiều là cỡi ngựa, đi dạo mát quanh vùng, “thăm dân cho biết sự tình” và xem thử có cô gái đẹp nào thì bắt về làm nàng hầu.  Quả nhiên đến xế chiều thì người ta thấy quan cỡi ngựa đi ra khỏi phủ, theo sau có nửa tiểu đội lính theo hầu.  Lúc ấy Trạng Quỳnh bèn trịnh trọng bưng cái tráp cứt đi bộ thật chậm, đi ngược chiều về phía quan nhớn.  Vẻ mặt của Trạng làm ra vẻ rất căng thẳng, rất hồi hộp như sợ làm rớt cái tráp quý giá, trong đó có vô số kim cương, vàng bạc.  Thấy vẻ co ro, cóm róm của một anh nhà quê nghèo mà lại bưng một cái tráp rất đẹp bằng gỗ quý có khảm xà cừ thì quan nhớn buộc lòng phải chú ý.  Quan bèn trỏ cây quạt về phía Trạng Quỳnh và lên tiếng hách dịch:

– Này thằng kia, mày có thấy quan nhớn đây không?

Lúc ấy Trạng Quỳnh làm bộ cứ đi, cúi gầm đầu, nhìn xuống dưới đất nên không trông thấy núi Thái Sơn đang ở ngay trước mặt.  Nghe tiếng quan hỏi, Trạng ta lại làm bộ sợ hãi, giật mình, hai tay vội ôm thật chặt lấy cái tráp, như thể sợ bị quan cướp lấy báu vật.  Thấy tình trạng lấm lét của Trạng Quỳnh, quan nhớn càng thêm tò mò nên hỏi tiếp:

– Thằng kia, mày nghèo như thế mà tại sao mày lại có cái tráp đẹp như vậy?  Có phải mày ăn cắp của đại phú gia nào hay không?

Trạng Quỳnh mặt tái mét, run lẩy bẩy, hai tay vẫn ôm thật chặt lấy cái tráp, ấp úng trả lời:

– Bẩm quan nhớn, cái tráp này là của ông cố nội con truyền lại đấy ạ!

Quan nhớn vẫn chưa hết tò mò:

– Ông cố nội mày tên là gì?  Nói cho quan biết xem nào?

Trạng Quỳnh ấp úng:

– Bẩm quan, ông cố nội của con tên là Nguyễn Sinh Cun!

Quan chỉ tay vào cái tráp:

– Ở trong đó mày đựng cái gì thế, mở ra cho quan xem nào!

Trạng Quỳnh bèn quỳ xuống đất, hai tay ôm ghì thật chặt cái tráp vào người, giọng nói run rẩy, van xin:

– Bẩm quan, đây là điều hết sức bí mật, con không thể nói cho ai biết được!

Thấy thằng dân đen có ý muốn dấu diếm mình thì quan nhớn bỗng nổi giận.  Quan quát lên:

– Mày đựng cái gì trong đó, nói cho quan biết mau!  Nếu không quan sẽ chém đầu!

Nghe quan dọa chém đầu thì Trạng Quỳnh sợ quá, mếu máo khóc, nhưng tay vẫn ôm thật chặt cái tráp:

– Bẩm quan, quan đã dạy thì con xin thưa, chớ thật ra đây là của gia bảo của ông cố nội của con để lại.  Ông cố nội dặn là không bao giờ được làm mất nó.  Nếu để mất nó thì con sẽ chết!

Quan nhớn càng thêm tò mò, ông thúc dục:

– Nói mau, cái gì trong đó!  Mày không nói tao chém đầu!

Trạng Quỳnh bèn nhìn thẳng vào mặt quan và nói bằng giọng hết sức trang trọng như một tín đồ ngoan đạo đang đọc kinh:

–  Bẩm quan, nó .CHÍNH LÀ ĐIỀU BỐN HIẾN PHÁP đấy ạ!

Nghe thằng nhà quê nói xong, ông quan nhớn cứ ngẩn người ra.  Mẹ kiếp “điều bốn hiến pháp là cái chó gì?”  Hay là thằng này nó là người Mán, người Thái, người Mường, người Nùng, nó đang nói tiếng thổ dân của nó chăng, nên mình không hiểu?  Thế là quan lại hạch sách:

– Thằng kia, mày nói lại cho quan nghe.  Mày đựng cái gì trong đó?

Trạng Quỳnh vẫn khóc mếu máo:

– Bẩm quan, con đựng ĐIỀU BỐN HIẾN PHÁP ở trong đó!

Đến lúc này thì quan thực sự bực bội, nên quan quát lớn:

– Điều bốn hiến pháp là cái chó gì?  Mẹ kiếp, BỐN LÙ thì có!  Mở cái tráp ra cho tao xem!

Trạng Quỳnh quỳ mọp dưới đất, hai tay vẫn ôm chặt lấy cái tráp như vật bất ly thân, dập đầu đôm đốp lên mặt cái tráp, mếu máo nói:

– Bẩm quan, con không thể mở cái tráp này ra được.  Nếu con mà mở ra, điều bốn hiến pháp nó sẽ bay mất.  Ông cố nội của con đã dạy rằng NẾU ĐỂ MẤT ĐIỀU BỐN HIẾN PHÁP LÀ TOI MẠNG.  Đó chính là TỰ SÁT!

Tuy nhiên cái đầu “thông minh” của quan nhớn lại nghĩ khác.  Quan nghĩ thầm:

– “À, cái thằng nhà quê bố láo này nó muốn lừa gạt mình.  Có lẽ nó đựng vàng bạc, kim cương hay châu báu gì ở trong tráp nên mới bịa chuyện ra là “điều bốn hiến pháp” sẽ bay mất!  Điều bốn hiến pháp là cái chó gì?  Từ thuở cha sanh mẹ đẻ, mình chưa bao giờ nghe nói về điều bốn hiến pháp!  Mình đã học thuộc làu tứ thư, ngũ kinh, các sách thánh hiền của Khổng Tử, Mạnh Tử mà có thấy ai nói gì về “điều bốn hiến pháp” đâu? Hay là cái mà nó gọi là ĐIỀU BỐN HIẾN PHÁP chính là một loài chim gì rất quý như con Phụng Hoàng hay con RỒNG ĐỎ?  Nếu không phải là loài chim thì tại sao thằng nhà quê này lại sợ nó bay mất?  Đó chính là thế yếu của nó.  Mày càng sợ hãi thì tao càng đòi cho chết mẹ mày luôn!  Tao sẽ đánh đúng vào tử huyệt của mày thì mày sẽ chết, cho chừa cái tội dối gạt quan!

Sau khi dùng trí óc “thông minh” của mình để suy luận thì quan quyết định dứt khoát.  Ngài xỉa cây quạt vào mặt Trạng Quỳnh và tuyên bố dõng dạc:

– Mày đặt cái tráp đó xuống đất.  Đích thân tao sẽ khám xem cái tráp đó đựng cái gì!  Chắc chắn là mày đã ăn cắp  kim cương vàng bạc của ai đó rồi dấu trong cái tráp này.  Quân lính đâu, trói thằng nhà quê này lại cho quan!

Trạng Quỳnh vội đặt cái tráp xuống dưới đất và chắp hai tay lạy quan như tế sao:

– Con lạy quan, con lạy quan, đừng có mở cái tráp ra.  Quan mà mở ra thì điều BỐN HIẾN PHÁP NÓ SẼ BAY MẤT!  Mất điều bốn hiến pháp là con tự sát!

Tuy nhiên, quan nhớn cóc cần nghe theo những lời khóc lóc, van xin của Trạng Quỳnh.  Mày càng van xin thì tao càng tò mò, càng phải “đấu tranh” để coi cho được cái điều bốn hiến pháp nó là cái gì?  Tại sao mất nó thì mày phải tự sát?  Phải chăng nó là con chim Phụng Hoàng hay con Rồng Đỏ?  Thế là quan nhớn nhảy phóc xuống ngựa, tiến đến gần cái tráp của Trạng Quỳnh để “đấu tranh” coi cho được “điều bốn hiến pháp”.  Còn Trạng Quỳnh thì đã bị hai tên lính lệ lực lưỡng tới xốc nách, trói tay nhưng Trạng vẫn cố la bai bải:

– Con lạy quan!  Đừng có mở tráp quan ơi!  Con đã nói trước cho quan biết rồi.  Con không chịu trách nhiệm đâu nghe!

Thế là quan nhớn nhào tới ôm thật chặt cái tráp vào mình, với cặp mắt hau háu và lòng tham vô độ đang sôi sục như hỏa diệm sơn.  Ngài tưởng tượng sau khi mở tráp ra thì sẽ thấy vô số vàng bạc, kim cương cùng một cặp chim Phụng Hoàng và con Rồng Đỏ, những con vật rất linh thiêng và rất quý vào thời đó: Long, Quy, Phụng.  Nhưng hỡi ơi khi quan nhớn mở toang cái tráp ra thì hàng trăm con cào cào, mình dính đầy cứt chảy của Trạng Quỳnh vội bay ào ra!  Quan nhớn vốn để râu tóc xồm xoàm cho nên bầy cào cào tưởng là một bụi tre, bọn chúng đều nhất loạt bu kín vào đầu và mặt của quan nhớn cùng khắp thân mình! Cứt chảy thối hoăng hoắc của Trạng quỳnh dính bê bết khắp người của quan, từ đầu xuống chân.  Thử tưởng tượng thịt chó chấm với mắm tôm, hòa với me và soài thì khi ỉa ra thành cứt, mùi thối của nó khủng khiếp tới cỡ nào!  Có thể nói mùi thối bay lên đến tuốt thiên tào! Lúc này quan nhớn đã té lăn ra đất, hai tay xua đuổi bầy cào cào lia lịa, miệng la rùm trời:

– Chếch teo rầu bay ơi.  Lính đâu, béng béng chếch hếch mấy coong kèo kèo cho teo! Đù móa cái thèng nhà que, mày gẹc teo, teo sẽ chém đầu mày!
(Quan nhớn nói giọng Quảng Ngãi.  Xin “phiên âm” lại như thế này cho dễ hiểu: – Chết tao rồi bay ơi. Lính đâu, bắn chết hết mấy con cào cào cho tao! Đù má cái thằng nhà quê, mày gạt tao, tao sẽ chém đầu mày!)

  • PHẦN BÌNH LUẬN:

Qua câu chuyện dân gian nêu trên, chúng ta rút ra được hai điều:

1. -Gợi lòng tham và gợi trí tò mò của kẻ địch.                  
   – Việt cộng đã dùng “gậy trạng quỳnh” để đập chúng ta.

Đây là độc chiêu mà Trạng Quỳnh đã dùng để hạ đo ván tên tham quan.  Vật mà Quỳnh dùng để gợi lòng tham, chính là cái tráp đắt tiền, sơn son thiếp vàng có khảm xà cừ.  Một vật có hình dáng bề ngoài sang trọng như vậy thì bên trong ắt hẳn nó phải chứa kim cương, ngọc ngà, châu báu, chớ quan đâu có ngờ là nó chứa …. cứt chảy của Trạng Quỳnh!  Cái tráp chính là cái mồi nhử cho tên tham quan chú ý, lao đầu vào.  Trạng Quỳnh lúc ấy đã hóa trang thành anh nông dân nhà quê thì đâu có gì hấp dẫn cho tên tham quan chú ý!

Gợi trí tò mò: Trạng Quỳnh đã diễn xuất rất đạt: lúc nào ông ta cũng làm ra vẻ lo sợ, hai tay ôm thật chặt cái tráp.  Điều này làm cho tên tham quan càng suy diễn, bên trong cái tráp ắt hẳn là có chứa đựng vật gì rất quý!  Thêm vào đó, khi trả lời tên tham quan, Trạng Quỳnh lại dùng nhóm chữ  rất bí hiểm “điều bốn hiến pháp” và Trạng cho biết nếu để điều bốn hiến pháp mà bay mất thì Trạng sẽ phải tự sát!  Càng bí hiểm thì tên tham quan càng thêm tò mò, nhất định đòi mở cái tráp để coi cho được cái gì trong đó!

Tóm lại trong keo đấu trí này, quan Trạng là người đã thắng lớn và tên tham quan đã bị một vố quá đau, một bài học nhớ đời vì sự tham lam và hống hách!

Nêu trên là một câu chuyện thật đã diễn ra trong lịch sử, và trong thế kỷ thứ 21, một chuyện tương tự như vậy đã lập lại.  Tuy nhiên, trong lần lập lại này, có sự đảo ngược trong vai tuồng: người đóng vai “Trạng Quỳnh” lại là tên đại ca việt cộng Nguyễn Minh Triết, còn người đóng vai “quan đấu tranh” lại là những tổ chức tranh đấu trong và ngoài nước! 

Tên Triết cũng áp dụng những độc chiêu y như Trạng Quỳnh đã từng làm.  Hắn cũng làm bộ sợ sệt cho sự an nguy của điều bốn hiến pháp.  Nếu để mất điều bốn hiến pháp thì bọn chúng sẽ chết!  Các tổ chức đấu tranh thấy hắn sợ sệt như vậy càng làm dữ dằn hơn, $R..dồn hết mọi công sức để đòi hủy bỏ cho được điều bốn hiến pháp!  Thậm chí ở bên Úc đã có một thành lập một phong trào đòi hủy bỏ điều bốn hiến pháp!

Sau đây xin trích một đoạn văn của cùng tác giả trong bài viết mang tựa đề “Những thế võ của bọn việt gian cộng sản”, đã đăng trên VietNam Exodus ngày 27 tháng 8 năm 2007:

” ….. Ngày 27 tháng 8 năm 2007, tên đại ca Nguyễn Minh Triết đã tuyên bố với bọn công an trong buổi họp với Tổng cục chính trị như sau:” …. dù ai có muốn bỏ điều 4 hiến pháp gì đó thì không có chuyện đó.  Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát”

  Chúng ta hãy để ý cách chơi chữ lưu manh của tên Triết:

-…. TUYÊN BỐ chúng ta tự sát (tuyên bố chớ không phải hành động tự sát) Nếu người dân có théc méc thì chúng sẽ giải thích như vậy!
Điều tuyên bố nói trên của tên Triết chỉ là mặt trận giả, nhằm dụ chúng ta đổ mọi công sức để đánh vào một …. đống rơm!  Rất nhiều tổ chức đấu tranh đã bị việt cộng đánh lừa: suốt vài chục năm nay cứ chúi đầu vào việc đòi hủy bỏ điều 4 hiến pháp!!!  Bọn việt gian cộng sản rất mừng khi thấy chúng ta đòi hủy bỏ điều 4 hiến pháp. .. Giả sử bản hiến pháp của bọn chúng có 100 điều thì chúng ta chỉ đòi hủy bỏ có MỘT điều 4 mà thôi.  Như vậy có nghĩa là 99 điều còn lại là tốt, là có lợi cho dân cho nước?

Thực tế cái gọi là bản hiến pháp của việt cộng chỉ là một MẢNH GIẤY CHÙI ĐÍT không hơn không kém!!!  Nó là mặt trận giả, nó là vô nghĩa mà chúng ta lại đổ rất nhiều công sức, tiền bạc vào để đánh vào mặt trận giả!!!

Thậm chí, giả sử chúng ta đấu tranh mạnh, việt cộng phải nhượng bộ, hủy bỏ điều 4 hiến pháp thì chuyện gì sẽ xảy ra?  Có tự do đối lập, đa nguyên, đa đảng?  Nhiều chính đảng đối lập sẽ xuất hiện, rồi sao?  Làm được trò trống gì trong quốc hội?  Làm được trò trống gì trong nước khi mà mọi phương tiện truyền thông đều do việt cộng nắm giữ?  Không phổ biến được tiếng nói của mình đến toàn dân thì các tổ chức đối lập coi như vô dụng, tựa như có xe hơi mà không có xăng vậy!  Và chúng ta cần nhớ, quốc hội của việt cộng cũng chỉ là MỘT THÙNG RÁC ĐỰNG GIẤY CHÙI ĐÍT!!!  Hoàn toàn chỉ là đồ chơi để loè bịp thế giới, chớ không phải là quốc hội theo đúng nghĩa như tại các nước dân chủ trên thế giới!

Đến nước bí thế, bọn việt gian cộng sản sẽ chơi trò cù bựa:  lấy lý do an ninh quốc gia bị đe dọa, tuyên bố giải tán quốc hội, giải tán luôn tòa án tối cao, áp dụng lệnh thiết quân luật trên toàn quốc, giao toàn quyền điều hành quốc gia cho công an và quân đội, ai lơ mơ là bắn bỏ tại chỗ, không cần xét xử!!!

Chúng ta ai cũng từng thấy những sòng cờ bạc lậu như xóc đĩa, tài xỉu, bài ba lá, tổ chức chơi ngoài vỉa hè hoặc trong các xóm nhà lá.  Khi tên làm cái nhắm thấy tình hình không êm, có nghĩa là thua đậm quá, chung không nổi, thì hắn sẽ nháy mắt cho những tên cò mồi đứng ở phía ngoài.  Một tên cò mồi sẽ làm bộ la lớn: “cảnh sát, cảnh sát”  Các con bạc hốt hoảng bỏ chạy tán loạn, bỏ luôn cả số tiền đang đặt cược trên chiếu.  Tên làm cái nhanh chóng quơ trọn số tiền rồi giông tuốt!!!

Bọn việt gian cộng sản sắp sửa diễn tấn tuồng này rồi!

Thực tế ngay trước mắt, ta đã thấy bọn quân phiệt tại hai nước Miến Điện và Đông Hồi đang chơi trò bạo lực này. Đông Hồi là một nước có nền dân chủ trên nửa thế kỷ nay mà còn như vậy. Thế giới và nước Mỹ cũng bó tay không làm gì được.  Và tôi tin rằng khi cần dùng bạo lực, bọn việt gian cộng sản sẽ rất dã man, tàn bạo gấp trăm ngàn lần bọn quân phiệt Miến Điện và Đông Hồi. Nếu cần giết người hơn bọn Pôn Pốt, bọn chúng cũng sẵn sàng làm!  Tất cả chỉ để bảo vệ cái đảng cướp của bọn chúng.  Ba triệu tên đảng viên, ba triệu tên công an với ba triệu khẩu súng AK sẵn sàng khạc đạn vào người dân.  Đó chính là “tuyên bố tự sát” mà tên Triết đã hàm ý!Những gì mà bọn việt gian cộng sản tỏ ra “SỢ” và cố tình để lộ ra cho người dân trong và ngoài nước biết, đều là mặt trận giả.  Bọn chúng làm bộ “SỢ” để thu hút những nổ lực đấu tranh vào các mục tiêu giả, làm tiêu hao lực lượng của chúng ta.  Trong khi đó, những gì bọn chúng thực sự lo sợ, đều được phổ biến trong các cuộc họp tối mật trong nội bộ đảng, hoặc phổ biến xuống cấp dưới qua các công văn có đóng dấu “mật”,  chớ không thể được tuyên bố oang oang trong buổi họp với Tổng cục chính trị, tới mức mà các web-site ở hải ngoại còn thu băng được những lời tuyên bố của tên Triết rồi cho phổ biến rộng rãi ở hải ngoại!!!

Sau lời tuyên bố “tự sát” của tên Triết, nhiều tổ chức đấu tranh ở hải ngoại hồ hởi, phấn khởi quá, vội vàng thành lập ngay các ủy ban đấu tranh đòi hủy bỏ điều 4 hiến pháp!  Thậm chí tới bây giờ, tháng 11 năm 2007, tôi còn thấy trên internet có những diễn đàn đang tiếp tục thảo luận về việc đòi hủy bỏ điều 4 hiến pháp!

*Mặt trận giả: Bí mật của tòa đại sứ việt cộng bị “tiết lộ”!
Khi vụ tai tiếng linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng tại tòa án nổ lớn, bỗng nhiên có một cuộc điện đàm của tòa đại sứ việt cộng tại Hoa Thịnh Đốn bị tiết lộ, bị “lén thâu băng” (!) và phổ biến rộng rãi trên internet.  Đại khái nội dung cuộc điện đàm là tên phó đại sứ việt cộng tại Hoa Thịnh Đốn gọi về Ủy ban nhân dân thành phố Huế, xì nẹc một tên cán bộ tép riu nào đó, như vầy: ..”…. tôi nà phó đại sứ tại Oa Sinh Tơn gọi về cho các đồng chí đây….. Các đồng chí đối xử với ninh mục Nguyễn Văn Ní như thế đấy hử?  Các đồng chí nàm ăn như thế đấy hử?  Ở hải ngoại này chúng nó đang nàm ầm cả nên!….”

Đoạn băng “bị thâu lén” này nhanh chóng được phổ biến rộng rãi trên internet.  Một số web-site của các tổ chức đấu tranh tại hải ngoại rất hồ hởi, phấn khởi mở diễn đàn thảo luận loạn cào cào, cho rằng đây là một “thắng lợi” lớn, khiến tên phó đại sứ việt cộng tại Mỹ phải lo sợ, gọi điện thoại về xì nẹc mấy tên cán bộ cắc ké tại địa phương Huế!  

Tuy nhiên, nếu chúng ta thận trọng tìm hiểu kỹ thì thấy có một số điểm đáng ngờ vực như sau:

– Đường giây điện thoại của tòa đại sứ thuộc loại đường giây ưu tiên và đặc biệt, chắc chắn không phải như đường giây điện thoại mà chúng ta đang sử dụng tại nhà.  Do đó, không dễ gì nghe lén và thu băng rồi đem phổ biến trên internet như vậy!  Nếu có ai đó nghe lén hoặc thu băng, lơ mơ sẽ bị FBI hỏi thăm sức khoẻ vì đó là tội hình sự!  Điểm đáng lưu ý là sự tiết lộ tin tức này lại có lợi cho cộng sản!  Tin tức (dỏm, dàn cảnh) bị “lén thu băng” cho thấy bọn việt gian cộng sản là những kẻ “tốt”, có quan tâm, lo lắng cho các tù nhân chính trị, bằng cớ là “ngài” phó đại sứ đã gọi điện xì nẹc cấp dưới vì đã để công an bịt miệng “phạm nhân” trước tòa án!!! .Ai có thể làm được chuyện “lén thu băng” và phổ biến cuộc điện đàm này trên internet nếu không phải là chính bọn việt gian cộng sản làm???  Sự kiện này có khác gì sự thủ dâm chính trị, xục c… của tên Hồ Chí Minh khi hắn khoác áo “nhà báo” Trần Dân Tiên, tự mình viết sách ca ngợi mình?

– Tòa đại sứ trực thuộc bộ ngoại giao.  Nếu tên phó đại sứ có “bức xúc” thì hắn phải làm việc theo ngành dọc chớ không thể tự nhiên nhảy đâm ngang, gọi điện tới Ủy ban nhân dân thành phố Huế để khiển trách nhân viên không thuộc ngành của mình!

Như vậy là bọn việt gian cộng sản đã mượn tay chúng ta để đánh bóng cho chúng, và tự chúng ta đã đi tuyên truyền không công cho bọn chúng!!!
 
Nêu trên là hai ví dụ điển hình để chúng ta thấy việt cộng đã giăng ra vô số mặt trận giả để chúng ta đánh vào, nhằm tiêu hao lực lượng và đến một lúc nào đó chúng ta sẽ bị kiệt sức; hoặc nếu sức còn nhưng thế cờ đã tới hồi tàn cuộc, internet vẫn còn tranh luận chưa xong về đề tài: Phải đấu tranh đòi hủy bỏ điều 4 hiến pháp như thế nào!!! …..”

2.  Kẻ chủ mưu lừa và người bị mắc lừa trong ván bài “điều bốn hiến pháp” 

Trong cuộc đấu trí với bọn việt gian cộng sản, người Việt quốc gia thường bị chúng dùng cạm bẫy dương đông kích tây.  Hay nói cho rõ hơn là bọn chúng dụ chúng ta đánh vào những mục tiêu giả!  Cái gọi là “điều bốn hiến pháp” chính là mục tiêu giả.

Hiến pháp của việt cộng là tờ giấy chùi đít, hoàn toàn không có một chút xíu giá trị gì ngoài việc dùng nó vào việc đi ỉa. Thế nhưng việt cộng đã dùng những đòn phép ma giáo, lừa gạt cho nên lúc nào cái “hiến pháp” của bọn chúng cũng có vẻ quan trọng và thiêng liêng y như quyển kinh thánh!  Lại thêm những bọn đấu tranh dân chủ cuội ở trong nước nào cũng ra sức đề cao cái gọi là “hiến pháp” của việt cộng: hơi một tý là bọn chúng lại trích dẫn “kinh thánh”:  “chiếu theo điều mấy ….. chương mấy ….. của hiến pháp nước Cộng hòa xã nghĩa Việt Nam, làm như bọn chúng đang sống ở bên Mỹ! 

Hiến pháp là giấy chùi đít, quốc hội chỉ là nhà ngủ tập thể tương đương với khách sạn năm sao, cho các đại biểu quốc hội vào đó ngủ!  Hệ thống tòa án chỉ là nơi để bịt mồm, bịt miệng người dân.  Nói tóm lại hai ngành lập pháp và tư pháp chỉ là những vật trang sức cho chế độ và toàn bộ cái chế độ của bọn việt gian cộng sản chỉ cần thâu tóm vào một câu thần chú duy nhất sau đây của tên Hồ tặc là nói lên tất cả:

– ĐẢNG LÃNH ĐẠO, ĐẢNG QUẢN LÝ, ĐẢNG LÀM CHỦ!

Khi dự trù để lập ra cái bộ máy giết người, tên Hồ đã dựa trên công thức nói trên để chế tạo máy.  Sau đó, hắn thấy cái công thức nói trên có vẻ tham lam, vai trò của đảng nhiều quá, vậy thì phải ngụy trang, chơi chữ làm sao cho nó dịu bớt sự thao túng, độc quyền, để lừa bịp người dân và quốc tế, cho nên hắn đã nặn ra câu thần chú thứ hai:

-ĐẢNG LÃNH ĐẠO, CHÍNH QUYỀN QUẢN LÝ, NHÂN DÂN LÀM CHỦ

Cái câu này nó đã đày đọa người dân hơn suốt 60 năm nay, đã làm toi mạng MƯỜI TRIỆU NGƯỜI, và cho đến bây giờ nó vẫn còn đang hoạt động rất hữu hiệu, tiếp tục làm khổ dân!  Tất cả chỉ tập trung vào một đầu mối là “đảng lãnh đạo” mà thôi!  Người dân khổ quá cho nên họ mới nhạo báng như sau:

– Đảng lãnh đạo, chính quyền quản lý, NHÂN DÂN NGỒI CHỬI!

Cả một cái hiến pháp chỉ là một tờ giấy chùi đít .vậy thì điều bốn hiến pháp là cái đếch gì?  Giả sử việt cộng có hủy bỏ điều bốn hiến pháp và cho phép ĐA ĐẢNG, cho phép đối lập công khai, cho phép MỘT TRĂM ĐẢNG đối lập được hoạt động ỳ xèo trong quốc hội thì cũng không làm đếch gì được bọn chúng!  Vì sao?  Bởi vì quốc hội của việt cộng chỉ là quốc hội dỏm, không có thực quyền!  Quốc hội của Mỹ có thực quyền kiểm soát và chế tài hành pháp và thậm chí họ có thể truất phế cả tổng thống!  Trong khi đó thì quốc hội của việt cộng, trong hơn 60 năm nay, chỉ làm được có mỗi một việc, đó là lúc nào cũng “nhất trí” với những nghị quyết của trung ương đảng đã đưa ra!

Ngoài ra, chưa kể một khi một chính đảng được phép hoạt động nhưng những quyền khác vẫn bị cấm thì chính đảng đó cũng trở nên vô dụng, chẳng khác gì một người được cấp một chiếc xe hơi nhưng không được cấp xăng và tài xế! Ví dụ như đảng đối lập không được quyền tự do ra báo, không có đài phát thanh riêng.  Toàn bộ hệ thống truyền thông đều do việt cộng độc quyền kiểm soát thì làm sao các đảng đối lập đem tiếng nói của họ đến toàn dân?  Chế độ hộ khẩu vẫn còn hiệu lực, muốn đi lại phải xin phép.  Thậm chí, giả sử việt cộng cho tự do báo chí nhưng lại bị cấm không được:

– Tiết lộ “bí mật quốc gia” (Đây là điều rất mơ hồ, bất cứ tội ác nào của bọn cướp đều có thể được xem như “bí mật quốc gia”! Ví dụ như một quan lớn cộng sản ăn cắp tiền công quỹ để đi chơi đĩ, cũng là “bí mật quốc gia”!  Báo chí nào mà tiết lộ thì tờ báo đó sẽ bị đóng cửa và ký giả sẽ bị đi tù!)
– Nói xấu đảng và nhà nước (Tương tự như “bí mật quốc gia”)
– Xuyên tạc và nói xấu chủ nghĩa xã hội (Tương tự như “bí mật quốc gia”)
– Truyền bá những tư tưởng phản động, diễn biến hòa bình ..v..v..

  • KẾT LUẬN:

Điều bốn hiến pháp chỉ là một trong rất nhiều mặt trận giả mà việt cộng đã tung ra nhằm làm tiêu hao lực lượng đấu tranh của chúng ta và lái sự đấu tranh của chúng ta đi xuống hố. Trong những trận đá banh, có những cầu thủ được phân công chuyên đưa ra những động tác giả, ví dụ như chân chuẩn bị chuyền banh qua cánh trái nhưng thực ra lại đá sang cánh phải, hoặc khi cầu thủ đó được đá trái banh phạt gián tiếp, tay thì ra dấu cho những cầu thủ bên cánh trái chuẩn bị đón banh nhưng anh ta lại thình lình đá trái banh sà đi thẳng vào lưới!

Sau đây là một vài thí dụ điển hình khác về mặt trận giả của việt cộng:

– Kêu gọi người Việt trong và ngoài nước hãy hợp tác với đảng việt gian cộng sản để đòi lại quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa!

– Kêu gọi người Việt trong và ngoài nước hãy cùng nhau đứng dưới lá cờ đỏ “sao vàng” vinh quang để cùng chống giặc ngoại xâm Trung Cộng!

– Kêu gọi cộng đồng người Việt tại hải ngoại đừng có chống đối các “ngài” Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Minh Triết nữa vì các “ngài” là người thân Mỹ, là “phe mình”!

– Kêu gọi người Việt trong và ngoài nước đừng có đấu tranh nữa vì “ngài” Nguyễn Tấn Dũng, vị lãnh tụ “vô cùng kính yêu” và “đại thanh liêm, liêm khiết” sắp sửa trở thành vị cứu tinh của dân tộc Việt Nam, trở thành một Yeltsin Việt Nam, trở thành tổng thống nước Việt Nam!

Xin thưa cùng quý độc giả, tất cả những điều này đều là những đòn hỏa mù của bọn việt gian cộng sản và đã được bọn tay sai, bưng bô cho việt cộng tích cực làm rùm beng, quảng cáo và đánh bóng.  Bọn chúng đã chuẩn bị đánh bóng tên Nguyễn Tấn Dũng, con người cộng sản “liêm khiết” (tài sản chỉ sơ sơ khoảng HAI TỶ ĐÔ LA!) đã hơn một năm nay và bây giờ những tên tay sai đó đã công khai lộ bộ mặt chuột của chúng ra rồi!  Chúng đã núp dưới chiêu bài “người quốc gia chống cộng”, khoác lá cờ vàng lên người, ban ngày thì “chống cộng” nhưng ban đêm thì lén lút đi quỳ lạy việt cộng để xin được làm chó săn và tay sai!!!

Xin đồng bào hãy cảnh giác đừng có nghe những lời xúi dại của những tên $R..thầy dùi lưu manh chính trị này.  Chúng thường xuất hiện trên các đài truyền thanh, truyền hình, báo điện tử VNEX, dưới danh nghĩa là những “chuyên gia” bình luận chính trị, làm bộ “chửi” cộng sản nhưng thỉnh thoảng lại choọc vào những cú đâm sau lưng người quốc gia rất độc và nhất là kêu gọi cộng đồng đừng có đấu tranh nữa, cứ thoải mái đi du lịch Việt Nam, bởi vì  một khi phe cộng sản thân Mỹ mà thắng thế thì 85 triệu dân Việt Nam sẽ tha hồ mà sung sướng, sung sướng gấp ngàn lần thời của tổng thống Ngô Đình Diệm!!!  Ô hô!

Trần Thanh
Ngày 9 tháng 8 năm 2008

Chú thích:

Trạng Quỳnh (1677-1748)  Tên thật là Nguyễn Quỳnh, sống dưới thời vua Lê Hiển Tông và chúa Trịnh, quê thuộc tỉnh Thanh Hóa.  Ông học rất giỏi, đã từng thi đỗ Hương Cống nên thường được dân gian gọi là “Cống Quỳnh”, đã từng được triều đình bổ nhậm làm quan tri phủ ở tỉnh Thái Bình.  Ông nổi tiếng là người ưa nghịch ngợm, dám trêu chọc kể từ  vua và chúa Trịnh trở xuống, đặc biệt là nhắm vào các quan tham nhũng.

http://tinparis.net/vn_index.html

 

 

“Sư” Công An Đội Lốt Tu Hành

“Sư” Công An Đội Lốt Tu Hành

Nhân ngày lễ Vu Lan chúng tôi xin đề cập tới một vấn đề ít được bàn đến trong xã hội đó là những cán bộ công an mặc áo nhà sư. Vốn người Hà Nội lại sinh sống và học tập ngay trên địa bàn thủ đô nên cuộc gặp mặt với người cán bộ an ninh tận tụy thượng tọa Thích Bảo Nghiêm quả thật không khó khăn gì.

Sư thượng tọa Thich Bảo Nghiêm trong bộ quần áo ngụy trang đang liếc mắt, sóng tình dào dạt.

"Sư" thượng tọa Thích Bảo Nghiêm trong bộ quần áo ngụy trang đang liếc mắt, sóng tình dào dạt.

 

Đồng chí Nghiêm (tên dùng khi hoạt động, tên riêng xin được giữ bí mật) tiếp chúng tôi tại nhà riêng đó là một căn chung cư cao cấp ở khu đô thị mới Trung Hòa Nhân Chính, không phải trong bộ quần áo bảo hộ lao động nâu sồng mà với Jean nhãn hiệu Lee và áo phông in hình anh da đen mồm ngậm thuốc lá Marlboro cùng dòng chữ Bad Boy thật ấn tượng và gần gũi. Đầu giờ chiều giọng anh vẫn còn hơi ngái ngủ, chúng tôi đã làm phiền anh nhưng với thái độ rất thân thiện anh mời chúng tôi ngồi chơi nói chuyện, anh gọi với vào bếp “đun nước rồi mang trà ra nhé“, một cô gái trẻ xinh đẹp ít phút sau bước ra miệng nhoẻn nụ cười liên hoa. Con nhà phật có khác nét đẹp thật thanh tao, dịu hiền làm cho chúng tôi có cảm giác gần mà xa.

Nhâm nhi chén trà ướp sen anh nói, Vu Lan có bận gì đâu, tổ chức đã sắp đặt đâu vào đó cả rồi, hôm nay ngủ muộn vì tối qua còn phải giảng kinh cho nữ thí chủ đây, anh kể, vì có 15 năm tuổi đảng và công tác tốt trong ngành an ninh nên được cử giữ chức Ủy viên thư ký Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo VN, Phó trưởng ban thường trực Giáo hội Phật giáo HN, bởi vậy những câu nữ thí chủ hỏi về liên quan giữa đảng và đổi mới anh đều trả lời một cách hoàn hảo.

 

Anh nói đảng là đầu tầu kéo cả nước đi lên ấm no hạnh phúc


Thí chủ thắc mắc: đầu tầu này xuất xưởng năm 1930, chạy từ đó đến nay đã quá cũ, tiếng động ồn (nổ to như nghị quyết) than cháy khói đen xì làm sao đuổi kịp thế giới. Có lẽ nên bán phế liệu. Anh nói bán cũng phải tìm người mua chứ, hay bán cho viện bảo tàng xe lửa thế giới ở London.

Nữ thí chủ lại chất vấn khẩu hiệu “Đạo pháp, dân tộc và chủ nghĩa xã hội“ ý là thế nào. Phải chăng đạo pháp, dân tộc là hai thứ tốt, là con nhà lành đi với CNXH là thứ dữ là thằng mất dạy, đạo pháp, dân tộc muốn cảm hóa CNXH thành thứ tốt? Anh Nghiêm giảng, học cái tốt thì khó chứ theo cái xấu rất dễ. Thí chủ thắc mắc vậy thì thằng CNXH  mất nết nó làm hỏng cả đạo pháp và dân tộc rồi cũng nên. Khổ thế đấy, cứ vặn vẹo mãi. Thôi đành kể chuyện làm ví dụ để thí chủ mau ngộ.

Ngày kia, anh Nghiêm đi thăm hỏi nhân dân, gặp đồng chí công an nọ. Anh Nghiêm hỏi: đảng đã làm gì cho các anh? Anh công an đáp, đảng đã cho tôi nhà để ở, cho tôi xe để đi. Thế thì đảng lo cho dân tốt quá rồi còn gì anh Nghiêm kết luận.

Chàng Sư công an để râu rất sành điệu.

Chàng "Sư" công an để râu rất sành điệu.

 

 

Đi một đoạn thấy em thanh niên xung kích, anh Nghiêm lại hỏi: đảng đã làm gì cho các em? Em thanh niên xung kích trả lời, đảng đã cho em điện thoại di động, tiền sinh hoạt hàng tháng. Thế thì đảng lo cho dân tốt quá rồi còn gì anh Nghiêm kết luận.

Đến cuối con đường thấy một em cave cao cấp đang ngồi chơi, anh Nghiêm hỏi: đảng đã làm gì cho chị? chị cave nói, đảng đã cho tôi nhà để ở, cho tôi xe để đi, cho điện thoại di động, tiền sinh hoạt hàng tháng. Anh Nghiêm giật mình thốt lên, thế thì đảng của Nghiêm, đảng của Bác là đảng tốt nhất trên thế giới, từ xưa tới nay chưa có đảng nào bao gái triệt để và toàn diện như đảng cộng sản Việt Nam. Hoan hô đảng! Hoan hô bao gái! Hoan hô đảng bao gái!

Fan hâm mộ tặng hoa, chiến sỹ vỗ tay rầm r��p.

Fan hâm mộ tặng hoa, chiến sỹ vỗ tay rầm rập.

 

Sư an ninh hội nh��p thế giới với Fanta, Cola (chú ý tranh treo tường).

Sư an ninh hội nhập thế giới với Fanta, Cola (chú ý tranh treo tường).

 

Lật mặt an ninh mật vụ trong giới tu hành

Sự thật về ông Thanh Tứ, khi những con quỷ mặc áo cà sa.

 
Thích Thanh Tứ tên cúng cơm là Trần Văn Long, bản sao giấy khai sinh mẫu TP/HT 1999-A 2 a Số 69 trong hồ sơ ứng cử đại biểu quốc hội khóa 12 ghi năm sinh là 1927, người xã Song Mai, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên. Vốn không phải con nhà phật, gia đình không tôn giáo như nhiều gia đình khác ở miền bắc xã hội chủ nghĩa. Long nhập ngũ, đi bộ đội nhiều năm, không có thành tích và cống hiến gì đặc biệt. Nhiều người cùng thời gian nhập ngũ với Long kể lại chuyện vì có tình cảm trên mức bình thường với mấy cô thôn nữ ở Hải Hậu Nam Định khi đóng quân tại địa phương mà Long bị kỷ luật.

Sư Thich Thanh Tứ và vợ chồng Trần Đức Lương tại Chùa Hồ Chi Minh ở Bình Dương.

"Sư" Thích Thanh Tứ và vợ chồng Trần Đức Lương tại "Chùa" Hồ Chí Minh ở Bình Dương.

 

Sau năm 1975 Long chuyển từ quân đội sang an ninh và bắt đầu thâm nhập vào hàng ngũ phật giáo miền bắc. Từ năm 1980 nhận nhiệm vụ vào miền nam lôi kéo, đánh phá Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Kể từ đó Long được thăng thưởng nhanh đến nay đã là Phó Chủ tịch Thường trực Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam, giáo phẩm Hòa Thượng. Vì cùng ngành dọc với nhau, lại thường xuyên gặp gỡ trao đổi với bên công an nên nhiều khi cái đuôi mật vụ lòi ra nhất là lúc trả lời phỏng vấn. Long từng khen việc đàn áp phật giáo, bắt sư, giam phật tử bằng câu “ Tôi nghĩ anh em Công an đã làm việc rất đúng“, cái tình đồng đội anh em thể hiện quá rõ, quá lố bịch.

Chinh sách của CSVN khai thác và thao túng Ph��t giáo qua những Sư Nh��t Từ đang hớn hở tại Vesak 2008.

Chính sách của CSVN khai thác và thao túng Phật giáo qua những "Sư" Nhật Từ đang hớn hở tại Vesak 2008.

 

Hiện Long “trụ trì“ chùa Quán Sứ, số 73 phố Quán Sứ, phường Trần Hưng Đạo, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Ngôi chùa cổ kính này dưới sự chỉ đạo của Long đã biến thành hang ổ ăn chơi khét tiếng, nhiều ni cô, tín nữ, vãi trẻ đã tức tưởi ra đi, người hoàn tục, kẻ về quê lấy chồng hoặc tự vẫn mà ni cô Thích Bảo Hòa là một vì dụ. Mặc dù giữ giáo phẩm cao, tuổi cũng đã lớn nhưng Long vẫn hay khoe khoang những chiến tích lúc còn trong quân ngũ để lòe bịp phụ nữ nhẹ dạ cả tin. Với chân đại biểu quốc hội Long hay lấy le với đồng đạo bằng cách trả lời, xuất hiện thường xuyên trên báo chí, truyền hình, đặc biệt Long rất thích chụp ảnh cùng lãnh đạo đảng, nhà nước. Vì không được đào tạo chính quy như những tu sĩ phật giáo trong nam ví dụ Thích Hiển Pháp (đại học phật giáo), Thích Chơn Thiện (tiến sĩ phật học, cử nhân triết học) nên Thanh Tứ không được coi là người có trình độ, bù vào Tứ rất năng động trong việc hiến đất nhà chùa cho ủy ban nhân dân các cấp cũng như chỉ đạo tay chân đưa nhiều đối tượng hình sự cộm cán vào giáo hội để lũng đoạn và nguy hại hơi là phá hỏng đạo pháp. Chỉ có Long mới nghĩ ra cái trò hề, tù nhân mãn hạn với 5 năm quản chế tại địa phương nếu chịu “đi tu“ vào chùa một năm (làm việc cho an ninh) thì tha án quản chế.

Sư Quốc Doanh Thich Lê Thọ tại Vesak 2008.

"Sư Quốc Doanh" Thích Lê Thọ tại Vesak 2008.

 

Thanh Tứ rất lèm nhèm trong việc đưa tiền cứu trợ lũ lụt cũng như nạn nhân chất độc da cam. Tứ từng ký hợp đồng mua mỳ ăn liền, chăn màn với công ty tư nhân để ăn tiền hoa hồng, đoàn cứu trợ giáo hội gồm một bầy nhăng nhố nam nữ lẫn lộn, khi nghỉ tại khách sạn Du Lich Công Đoàn Hồ Goong – Nghệ An năm 2005 đoàn của Tứ toàn thuê phòng đôi và sau khi rời khỏi khách sạn còn bị cán bộ khách sạn kêu ca vì sinh hoạt bừ bãi.

Tóm lại việc phá hoại phật pháp tại Việt Nam đã được đảng và chính phủ theo đuổi nhiều năm nay, những ngón đòn hiểm độc liên tiếp được tung ra, hiện tượng những con quỷ mặc áo cà sa rất phổ biến.

http://www.take2tango.com/?display=4825

Khẩu Hiệu Chống Tham Nhũng, Kết Án Tội Bán Đất Bán Biển, Đòi Hỏi Dân Chủ Hóa Đất Nước Xuất Hiện Trên Cầu Vượt Nam Thăng Long – Nội Bài, Ngay Giữa Hà Nội, Trong Giờ Đi Làm

Khẩu Hiệu Chống Tham Nhũng, Kết Án Tội Bán Đất Bán Biển, Đòi Hỏi Dân Chủ Hóa Đất Nước Xuất Hiện Trên Cầu Vượt Nam Thăng Long – Nội Bài, Ngay Giữa Hà Nội, Trong Giờ Đi Làm

Khẩu Hiệu Chống Tham Nhũng, Kết Án Tội Bán Đất Bán Biển, Đòi Hỏi Dân Chủ Hóa Đất Nước Xuất Hiện Trên Cầu Vượt Nam Thăng Long - Nội Bài, Ngay Giữa Hà Nội, Trong Giờ Đi Làm

Khẩu Hiệu Chống Tham Nhũng, Kết Án Tội Bán Đất Bán Biển, Đòi Hỏi Dân Chủ Hóa Đất Nước Xuất Hiện Trên Cầu Vượt Nam Thăng Long - Nội Bài, Ngay Giữa Hà Nội, Trong Giờ Đi Làm

 

Khẩu Hiệu Chống Tham Nhũng, Kết Án Tội Bán Đất Bán Biển, Đòi Hỏi Dân Chủ Hóa Đất Nước Xuất Hiện Trên Cầu Vượt Nam Thăng Long - Nội Bài, Ngay Giữa Hà Nội, Trong Giờ Đi Làm

Khẩu Hiệu Chống Tham Nhũng, Kết Án Tội Bán Đất Bán Biển, Đòi Hỏi Dân Chủ Hóa Đất Nước Xuất Hiện Trên Cầu Vượt Nam Thăng Long - Nội Bài, Ngay Giữa Hà Nội, Trong Giờ Đi Làm

 

Nhóm Phóng viên Dân chủ Nhân quyền tại Hà Nội
Hà Nội, 28-07-2008Nhóm phóng viên chúng tôi có mặt như đã hẹn qua e-mail với một số nhà dân chủ đang hoạt động bí mật tại Hà nội. Địa điểm là ngay chân cầu Vượt Nam thăng Long – Nội Bài vào đúng 7h30 sáng ngày hôm nay Thứ Hai 28/7/2008.

Đúng giờ hẹn, chúng tôi thấy 2 xe máy gồm 4 người dừng lại trên cầu vượt và họ bình tĩnh mở túi ra, lấy khẩu hiệu cỡ 5m x 2m nền đỏ chữ vàng và phân công nhau mỗi người buộc một đầu rồi thả xuống mẽ bên cầu, nơi mà hàng chục ngàn cư dân Hà nội đang giờ đi làm. Sau khi thả xong khẩu hiệu, họ còn đứng lại giơ tay vẫy chào những người dân đang dồn lại để xem. Bên dưới chúng tôi cũng nhận thấy tại 4 góc ngã tư này cũng có các ánh đèn Flash loé lên, đó là các bạn bè và các nhà dân chủ đến để mục sở thị việc làm này.

Nội dung khẩu hiệu là :

 

– Tham nhũng là hút máu nhân dân
– Lạm phát, giả cả tăng cao là giết dân
– Mất đất, biển, đảo là có tội với tổ tiên
– Yêu cầu Đảng cộng sản thực hiện ngay DÂN CHỦ HOÁ ĐẤT NƯỚC – ĐA NGUYÊN – ĐA ĐẢNG

Trong e-mail những nhà dân chủ nói với chúng tôi là mục đích họ chọn 7h30 sáng Thứ hai ngày đầu tuần để chăng khẩu hiệu là vì để câu chuyện này được bàn luận rôm rả ngay trong nội bộ các công sở và sức lan truyền lớn, và họ chọn cửa ngõ Nam Thăng Long vì hàng ngày khi bắt đầu giờ đi làm 7h30 – 8h00 có hàng trăm ngàn công chức và nhân dân lưu thông qua vị trí trọng điểm này và như vậy sẽ được rất nhiều người biết đến. Cộng thêm vào 7h30 này thì các lực lượng chức năng còn đang mải mê phân luồng giao thông hoặc chưa đi làm nên thời gian tồn tại của khẩu hiệu sẽ được lâu hơn, khẩu hiệu ở thành cầu rất dễ nhìn và khó cho việc tháo dỡ.Hiện tại là 8h30 chúng tôi vẫn còn thấy khẩu hiệu chăng ngang vị trí cũ.

Chúng tôi sẽ cập nhật thêm chi tiết sau.
9h30 ngày 28/7/2008.
Nhóm phóng viên dân chủ nhân quyền tại Hà nội.

 

http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-0.peAwczbrXu6FHcXpFNMBR1tg–?cq=1&p=1552