Sự Suy Đồi Của Chế Độ Cộng Sản Việt Nam

Sự Suy Đồi Của Chế Độ Cộng Sản Việt Nam

TRẦN ANH KIM . Việt Báo Thứ Tư, 8/6/2008, 12:57:00 AM

Đương thời, cố lãnh tụ ĐCS, ông Lê Nin đã cảnh báo: “Tham nhũng là một trong những căn bệnh nảy sinh, tồn tại và phát triển mạnh trong các bộ máy Nhà nước do giai cấp bóc lột cầm quyền thống trị, nhất là trong giai đoạn suy đồi, thiếu kỷ cương trong các bộ máy Nhà nước ấy, quyền lực thuộc về cá nhân, những kẻ cầm quyền đã thao túng quyền lực để tham nhũng phục vụ cho lợi ích riêng của chúng” và ông khẳng định: “Trong bộ máy Nhà nước kiểu mới của giai cấp công nhân và nhân dân lao động về bản chất là không có tham nhũng!”

Sang thế kỷ 21, ĐCSVN vẫn “tuyệt đối” trung thành với Chủ nghĩa Mác-Lê Nin, tư tưởng Hồ Chí Minh và luôn lấy đó làm “nền tảng tư tưởng, làm kim chỉ nam cho mọi hành động” và nay ĐCSVN đang thực hiện cuộc vận động: “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.” ĐCSVN trương những ý tưởng đó lên để lừa thiên hạ, thực tế đã thoái hoá biến chất vì: Bản chất của “nhà nước kiểu mới” là không có tham nhũng! Trong khi chế độ CSVN tham nhũng đã được xếp hạng nhất, nhì thế giới. Người dân Việt Nam bình thường cũng nhận ra. Riêng ĐCSVN tự cho mình là “văn minh”, là “trí tuệ” lại lờ đi, không chịu nhận ra sự suy đồi đến tột độ của chế độ đương thời thì, “văn minh, trí tuệ” ở chỗ nào?!

Trên bẩy thập kỷ cầm quyền, bao điều xấu xa, bỉ ổi, đồi bại, đồi trụy…nẩy sinh ngay trong lòng xã hội CS. ĐCSVN đổ hết cho chế độ Thực Dân, Phong Kiến và CNTB rơi rớt lại. Chế độ Cộng Sản mà ĐCSVN thường cho là “tốt đẹp”, là hòn đá tảng của mọi “đường lối”, tại sao chỉ tồn tại được 70 năm phải vất vào sọt rác?!. Trong khi CNTB là xấu xa…, song, vẫn tồn tại và không ngừng phát triển. Hiện nay các nước Cộng Sản còn lại (trong đó có Việt Nam) buộc phải chấp nhận nền kinh tế thị trường, rồi rồng rắn kéo nhau đi van xin các nước Tư Bản sớm công nhận mình đã thực hiện nền kinh tế thị trường đích thực để được hưởng sự ưu đãi của các nước Tư Bản (!). Cái cơ chế mà chính chế độ CS đã rắp tâm đẩy biết bao người dân vô tội dấn thân vào con đường chiến tranh đẫm máu để tiêu diệt nó, nhưng không thành. Nay, lại phải làm theo rồi tự khoe khoang với thiên hạ rằng: chúng tôi đã “đổi mới”, nhưng vẫn dương cao ngọn cờ “độc lập tự chủ” mà không hề biết thẹn. Giọng lưỡi của những kẻ vô văn hoá là như thế đó (!)

Chế độ CS Quốc Tế tự đào mồ chôn chính mình, suy cho cùng là do tệ nạn tham nhũng gây ra!. Đối chiếu với lời dậy của lãnh tụ CS và những gì Hồ Chủ tịch lên án chế độ Thực Dân được nêu trong bản tuyên ngôn độc lập, chúng ta thấy: Chế độ CSVN đang ở giai đoạn suy đồi đến tột độ!. Các tệ nạn xã hội phát triển tràn lan, đặc biệt là tệ nạn lợi dụng chức, quyền tham nhũng, ăn cướp… đã và đang đi vào chiều sâu và ngày càng trắng trợn. ĐCSVN (những kẻ có chức, có quyền) là thủ phạm chính thao túng các tệ nạn nêu trên!. Để làm rõ vấn đề này, trước hết chúng ta phải tìm hiểu hoàn cảnh ra đời của ĐCSVN. Theo tôi thì: ĐCSVN ra đời trong điều kiện hết sức nghiệt ngã đã được nhà thơ Tố Hữu khái quát là:

“Đảng ta đó sinh nằm trên cỏ,
Không quê hương sương gió tơi bời.
Đảng ta sinh ở trên đời,
Một hòn máu đỏ nên người hôm nay.
Đảng ta có trăm tay ngàn mắt,
Đảng ta đây xương sắt, da đồng…” (một quái thai kinh tởm).

Ra đời, ĐCSVN gồm toàn những người thuộc các thành phần địa chủ, đại địa chủ cường hào. Khi họ nhận ra giai cấp Phong Kiến, Thực Dân thối nát, mục ruỗng…, họ tự giác rời bỏ giai cấp, cũng có nghĩa là từ bỏ họ hàng, ông bà, bố mẹ đi theo con đường riêng của họ và chính họ đã quay lại chà đạp lên tổ tiên, ông bà, bố mẹ họ để làm gương cho thiên hạ noi theo. Thế là cảnh con lìa cha mẹ, cháu lìa ông bà, con tố bố, diệt bố, vợ tố chồng, cháu tố ông bà, diệt ông bà…. Sự suy đồi về đạo đức nẩy sinh từ đó và chắc rằng chỉ có chế độ CS (trong đó có Việt Nam) mới có mà thôi (!). Khi đảng hình thành, họ thu nạp phần lớn những kẻ khố rách áo ôm, kém học vấn, rất vô văn hoá, rồi đảng dậy cho lũ cốt cán cách “vu oan giáo hoạ”, “ngậm máu phun người”…. Những thành phần trên được tập hợp lại thành một tổ chức gọi là “Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Thời kỳ đổi mới, ĐCSVN lộ nguyên hình là một đảng ăn cướp. Hành vi ăn cướp của đảng càng ngày, càng thô thiên, trắng trợn, dã man, tàn bạo…, sự suy đồi về đạo đức cũng càng ngày, càng tồi tệ!.

Trên cơ sở lý luận Mác-Lê Nin và những gì Hồ Chủ tịch lên án chế độ Thực Dân, Phong Kiến. Lấy thực trạng xã hội Việt Nam soi vào, chúng ta đầy đủ cơ sở để khẳng định rằng: ĐCSVN là loại đảng siêu quyền lực, đứng trên Nhà nước, trên Quốc Hội, ngoài pháp luật và “nói một đằng làm một nẻo” đã trở thành bản chất của chế độ CSVN. Quá trình hình thành, không ai chê bai, phỉ nhổ, kịch liệt lên án các tệ nạn xấu xa, bỉ ổi…của chế độ Phong Kiến, Thực Dân, Để Quốc… bằng ĐCSVN. Và chính ĐCSVN đã lãnh đạo nhân dân nổi dậy đấu tranh vũ trang… xoá bỏ bằng được chế độ cũ mà đảng cho là xấu xa. Dân tộc Việt Nam tốn biết bao tiền của, xương máu mới giành được độc lập. Nay, chính ĐCSVN lập lại đầy đủ những gì mà chế độ cũ đã có, thậm chí các tệ nạn xã hội hiện tại còn tồi tệ hơn thời Phong Kiến, Thực Dân rất nhiều. Căn cứ vào bản tuyên ngôn độc lập, những gì Hồ Chủ tịch lên án chế độ Thực Dân. Theo gương những việc làm tốt của Hồ Chủ tịch, tôi cũng lên án những hành vi suy đồi đến tột độ của chế độ CSVN đương thời theo trình tự sau:

– Về Chính Trị:

Cộng Sản Việt Nam thực hiện chế độ độc đảng, độc tài, toàn trị, phát xít…mục đích bảo vệ ngai vàng của tập đoàn ăn cướp!. Đảng tước hết những quyền cơ bản của nhân dân. Đến đảng viên là những người tiên phong của giai cấp công nhân mà Bộ Chính Trị ĐCSVN còn ban hành 19 điều cấm để cấm đoán, bắt bớ, tù đầy, bắn giết cả đồng chí của mình! Nhân dân lấy đâu quyền tự do, dân chủ, nhân quyền?!. Hiện tại ĐCSVN đã mất hết niềm tin, không còn chỗ đứng trong lòng nhân dân và những cán bộ, đảng viên chân chính.

Chỉ thị, nghị quyết, luật pháp đảng đề ra rất nhiều. Song, chỉ để áp dụng với dân thấp cổ, bé họng và những cán bộ, đảng viên chân chính không ăn cánh. Quan chức cấp to và những kẻ cùng ê kíp, chỉ thị, nghị quyết, pháp luật…đối với bọn chúng chỉ là mớ giấy lộn (!). Bởi thế, lương dân than rằng:

Dân đen mắc lỗi bỏ tù,
Quan mà mắc tội điều vù lên trên (!).
Kỷ cương, phép nước đảo điên,
Toàn quân tham nhũng đứng lên nắm quyền (!).
Dân thì đói, khổ triền miên,
Loại “quan” ăn cướp giầu lên bất ngờ!.

Trước cảnh xã hội đảo điên, những người yêu nước, thương nòi tỏ thái độ bất bình, nông dân, dân oan, sinh viên xuống đường biểu tình đòi tự do, dân chủ, nhân quyền, công nhân đình công bãi thị…đảng thẳng tay đàn áp, đánh đập dã man, dập tắt các cuộc biểu tình, bãi công của nhân dân, các phương tiện thông tin đại chúng của đảng im lặng!. Xin hỏi: ĐCSVN bảo vệ quyền lợi cho ai?!.

Đảng dùng chính sách ngu dân, bần cùng hoá nhân dân để dễ bề cai trị. Sáu trăm tờ báo, chín nghìn phóng viên nhưng chỉ có một tổng biên tập là trưởng Ban tư tưởng văn hoá Trung Ương. Tất cả đều phải nói theo tiếng nói của đảng. Gần đây, hai nhà báo bị bắt vô cớ, đảng cấm không cho các đồng nghiệp lên tiếng bênh vực họ.

Tệ nạn cờ bạc, cá độ, rượu chè, đĩ điếm… đặc biệt nạn lợi dụng chức, quyền tham nhũng, ăn cắp, ăn cướp tràn lan, còn khốn nạn gấp ngàn lần thời Phong Kiến, Thực Dân và len lỏi tới tận miền quê hẻo lánh. Cảnh ông bà thờ cháu, bố mẹ thờ con nay là phổ biến, không hiểu ai đầu độc ra nông nỗi này?!.

Chính sách khen thưởng của đảng hiện nay cũng vô tội vạ. Cái chính là để che đậy những thói hư tật xấu, tôn vinh những tổ chức vô trách nhiệm với nhân dân như: UBKTTW, BTCTW, những cơ quan quản lý đảng viên từ cơ sở đến Trung Ương để cả một tập thể đảng viên (tập trung là những kẻ có chức có quyền) ăn cắp, ăn cướp, tham nhũng, làm xã hội thối nát, mục ruỗng suy đồi đến như vậy mà hai cơ quan nêu trên vẫn được tặng huân chương Sao Vàng thì bao giờ mới dẹp được tập đoàn giặc nội xâm. Dư luận còn cho rằng: thời kỳ “đổi mới” muốn được khen thưởng cũng phải mua. Đảng làm như vậy để vô hiệu những người lính được khen thưởng trong chiến tranh, bằng nhau cả (!).

– Về kinh tế:

Từ khi khai sinh nước Việt Nam dân chủ cộng hoà đến năm 1975, nhân dân đói khổ, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc chắt chiu được chút tiền của, nghe đảng dồn hết vào cuộc chiến tranh nay thành vô nghĩa. Từ năm 1975 đến năm 1989, thời kỳ tiến thẳng lên làm ăn lớn XHCN cuộc sống nhân dân đói khổ hơn nhiều, đến “bo bo” (loại thực phẩm cho lợn, cho bò) không có mà ăn. Từ ngày xoá bỏ chế độ quan liêu bao cấp, người dân được cởi trói, đời sống tạm nâng lên, đảng hết lời kể công về thành tựu “đổi mới” nên cuộc sống mới được cải thiện như ngày hôm nay.

Đảng độc quyền in giấy bạc, nhiều gia đình lâm cảnh khốn cùng vì chính sách đổi tiền của đảng. Tài nguyên đất nước đảng nắm trọn trong tay. Xuất, nhập khẩu, đảng toàn quyền. Tình trạng bọn quan, chức thi nhau cướp ruộng, nương, đất đai của nông dân mua đi bán lại kiếm lời, làm giầu bất chính là phổ biến. Nhiều gia đình mất ruộng đất, mất nghề làm ăn sinh sống thành khuynh gia bại sản, sống dở, chết dở. Người có chút kiến thức rủ nhau đi kiện thì đảng cho quân đàn áp. Người không có kiến thức rủ nhau xin giấy chính quyền đi ăn mày tập thể, tha phương cầu thực. Được ĐCSVN thao túng, các loại quan chức thoải mái lộng hành ăn cướp, nhân dân một cổ trăm tròng.

Đảng núp dưới những mỹ từ rất mỹ miều “đóng góp để xây dựng Tổ Quốc…”, thực tế, hàng nghìn thứ thuế, dân è cổ ra mà nộp, thậm chí cả các cháu mẫu giáo cũng phải thi đua nhau nộp thuế. Đối với các nhà Tư Sản, đảng lên án chế độ Thực Dân: “Chúng không cho các nhà tư sản giầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”. Khi đảng tiếm được quyền, không những đảng không cho các nhà tư sản giầu lên mà đảng thực hiện “Trí-Phú-Địa-Hào…đào tận gốc, trốc tận rễ”. Thậm chí không phải tư sản, địa chủ, đảng mớm lời cho lũ khố rách áo ôm (cốt cán) bịa đặt, vu cáo ép họ thành tư sản, địa chủ đem ra đấu tố rồi cướp sạch sành sanh. Nhiều đảng viên, trong lúc đảng khó khăn, họ hết lòng vì đảng. Hoà bình, đảng quy là quốc dân đảng đưa ra pháp trường tuyên bắn không cần xét xử. Việc dã man, tàn bạo này, năm 1975 (kết thúc chiến tranh) được lập lại và biết bao người dân vô tội lâm cảnh lưu lý vì đảng độc tài, phát xít, ăn cướp…. Những kẻ khố rách áo ôm, vô văn hoá tiếm quyền, chúng thẳng tay cướp bóc của nhân dân. Đảng lừa dân bằng nhiều thủ đoạn: Nông dân đang làm chủ thửa ruộng, mảnh vườn của mình, đảng vận động góp hết vào HTX, đảng tuyên bố: “Cầm vàng còn sợ vàng rơi, vào HTX đời đời ấm no”. Nếu duy trì HTX cho tới tận ngày hôm nay, chắc rằng người nông dân Việt Nam sẽ đời đời chết co. Thời “đổi mới”, đảng lừa dân chuyển những cánh đồng 5 tấn, 10 tấn thành khu đô thị, khu công nghiệp. Đảng giải thích với nông dân rằng: “Đồng bào yên tâm, nay mai nông dân trở thành công nhân tất cả, cuộc sống sẽ được đổi đời, được cải thiện hơn trước rất nhiều”. Tin lời đảng, nông dân vui vẻ bán ruộng cho đảng nằm chờ được trở thành giai cấp công nhân, chờ được đổi đời…. Chờ mãi, cuộc đổi đời đâu không thấy song, cuộc sống càng ngày càng cơ cực, bần hàn. Lợi dụng cơ chế “đục nước béo cò”, lũ đảng viên có chức, có quyền thi nhau ăn cướp ruộng, đất, chia chác vô tội vạ. Nông dân không được đổi đời, nhưng bọn quan tham nhanh chóng trở thành những tên “Tư bản đỏ”, “Địa chủ đỏ”, giầu gấp trăm, gấp ngàn lần những người trước kia chúng vu cho họ là tư sản, địa chủ. Chúng làm giầu trên mồ hôi, xương máu của đồng loại. Trong khi, những gì xấu xa bỉ ổi… đảng đổ hết cho khách quan. Hiện tại, Việt Nam đang trong tình trạng lạm phát trầm trọng gấp hơn 5 lần Châu á. Đảng giải Thích “Cả thế giới lạm phát, đã làm ảnh hưởng đến Việt Nam”. Thế các tệ nạn xã hội đặc biệt là những cán bộ, đảng viên lợi dụng chức, quyền tham nhũng, ăn cắp, ăn cướp của nhân dân làm giầu bất chính do ai làm ảnh hưởng thì, đảng tảng lờ (!?). Nay lương dân than rằng:

Bòn khố rách sắm dù sơn kiệu,
Hút máu dân làm rượu, làm trà.
Người ta, làm hại dân ta,
Thế không chịu nổi, liệu mà tính mau!

Công nghiệp, bị nước ngoài rút ruột, tai nguyên đất nước cạn kiệt, nợ nước ngoài chồng chất. Kinh tế quốc doanh là chủ đạo, mỗi năm phải bù lỗ hàng trăn ngàn tỷ VNĐ.

Tóm lại: Nền kinh tế Việt Nam đang có dấu hiệu suy thoái rất nghiêm trọng, tương lai phá sản hàng loạt khó mà tránh khỏi.

– Về văn hoá – thông tin:

Năm 1954, miền Bắc kết thúc chiến tranh, bao nhiêu công trình văn hoá như đền chùa, miếu mạo đảng lãnh đạo phá cho bằng hết để thực hiện tư tưởng vô thần của chế độ CS. Nay cho khôi phục lại và ra quyết định công nhận những công trình văn hoá vô tội vạ. Núp dưới chiêu bài đó, nhiều kẻ lợi dụng rút tiền bỏ túi, giầu lên trông thấy.

Năm 1975, cả nước kết thúc chiến tranh, những gì của thời Việt Nam Cộng Hoà để lại, đảng cho đó là nền văn hoá đồi bại, đồi trụy do chế độ thực dân mới để lại nhằm đầu độc nhân dân ta, đảng bắt đốt phá cho bằng hết. Nay nên văn hoá lai căng, nhí nhố, kệch cỡm tới mức không thể chấp nhận được. Trong lúc trên màn ảnh nhỏ, đảng mở hội thi áo dài và tự hào với những chiếc áo dài đủ màu sắc của người phụ nữ Việt Nam, coi đó là thuần phong mỹ tục, là bản sắc dân tộc, là duyên dáng Việt Nam. Song những hình ảnh loã lồ trương khắp đất nước (kể cả trên màn ảnh nhỏ) còn khốn nạn gấp trăm, gấp nghìn lần thời Việt Nam Cộng Hoà. Nhiều lần trên màn ảnh nhỏ tổ chức các cuộc phỏng vấn. Người được phỏng vấn là những ông già, lão thành cách mạng ăn mặc chững chạc, đàng hoàng. Người phỏng vấn là nữ phóng viên, cô ta mặc áo hở ngực, vay ngắn đã thế còn ngồi bắc chân chữ ngũ để phỏng vấn mấy ông già, không hiểu đó là nền văn hoá nào? lai căng ở đâu?. Trên học đường, loại học giả-bằng thật, bằng giả tràn lan. Thậm chí các loại bằng đó lại đều là loại bằng khá, giỏi nhưng kiến thức thì rỗng tuyếch. Cảnh học trò ngồi nhầm lớp, bác sỹ cầm nhầm dao kéo, quan chức, công chức, viên chức ngồi nhầm ghế…ở xã hội Việt Nam hiện tại không thiếu (!).

Hiến pháp nước Cộng Hoà xã hội Chủ nghĩa Việt Nam quy định rất rõ thư tín, điện tín được bảo đảm bí mật, an toàn, thông suốt. Trong khi đó các nhà dân chủ, các chiến sỹ trong khối 8406 đều bị đảng lãnh đạo cho cắt điện thoại bàn, cắt mạng Internét, trang bị máy giá trị hàng tỷ cắt sóng điện thoại di động. Chứng tỏ ĐCSVN rất sợ sự thật nên tìm mọi biện pháp để bưng bít thông tin.

– Về công tác cán bộ:

Nạn chạy chức, chạy quyền mua quan, bán tước, hối lộ và tranh thủ ăn hối lộ càng ngày càng khốn nạn.

Những người có năng lực trình độ, có trách nhiệm với nhân dân nhưng không ăn cánh với lũ quan tham, giám đương đầu đấu tranh với bọn chúng đều bị trả thù, vùi dập. Nhiều công chức, viên chức nhà nước năng lực rất tốt nhưng không chịu nổi cảnh làm ăn vô bổ đành phải tìm đường bỏ ra ngoài kiếm sống.

Đảng dựng lên một bộ máy gồm tập đoàn quan tham, quan ngu, lo việc cho nhân dân thì hời hợt, nhưng lo vun vén cho cá nhân, cho gia đình, cho họ hàng, cho bồ bịch thì không chỗ nào là không có phần. Bộ máy lãnh đạo hiện nay là dây rợ, ô dù, kết bè kéo cánh theo kiểu gia đình trị…được kết nối với nhau chặt chẽ từ cơ sở đến trung ương thành bộ máy hành dân là chính!.

– Về quốc phòng an ninh:

Lực lượng vũ trang, nhất là lực lượng an ninh khổng lồ. Mới đây Bộ Công an phong 37 tướng có 4 trung tướng đã thể hiện điều đó. Lực lượng này được trang bị các phương tiện hiện đại, rất tốn kém. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ tập đoàn giặc nội xâm, rình mò, coi giữ, hãm hại những chiến sỹ dân chủ, những thành viên trong khối 8406. Họ đều là những người không quản ngại gian khổ, vì Tổ Quốc, vì nhân dân mà dấn thân hết lòng phục vụ. Đặc biệt những ai giám dũng cảm đương đầu với tập đoàn giặc nội xâm đều bị lực lượng an ninh vây ép, sẵn sàng dựng chuyện, bịa đặt, vu cáo để trả thù, trù dập, bất kể họ là ai!.

– Về Tôn Giáo:

Ai cũng biết Cộng Sản là vô thần. Song, đảng vẫn đứng ra đăng cai lễ Phật Đản toàn thế giới. Đây chỉ là trò hề mỵ dân, lừa thiên hạ, không xuất phát từ đáy lòng của đảng. Đảng tự ban cho mình cái quyền cướp tiền của nhân dân xây một hệ thống “Trường đảng” để nhồi nhét cho những loại cán bộ, đảng viên giáo điều, duy ý chí kể cả lớp trẻ đã bị đảng thôi miên làm cho họ mù quáng để tiếp thu cả một hệ thống lý luận suông (Chủ nghĩa Mác-LêNin, thứ chủ nghĩa không tưởng) đã bị cả thế giới vất vào sọt rác từ lâu. Trong khi Công Giáo, Phật Giáo, Đạo Tin Lành… tổ chức truyền giảng đạo, kinh phật cho mọi người không hề sử dụng tiền của nhân dân, ai tin thì tự giác theo, không tin thì tuỳ, không ép buộc, không tổn hại đến thanh danh của đảng. Vậy mà đảng tìm mọi thủ đoạn cấm đoán. Việc làm bất công đó của đảng là không thể chấp nhận được. Thực tế đã chứng minh: Các tổ chức Công Giáo, Phật Giáo, Tin Lành… họ giỏi hơn ĐCS rất nhiều. Riêng Công giáo, họ thống nhất từ gia đình đến tận toà thánh Vatican. Các công trình họ tự xây dựng, vừa hiện đại, vừa tiết kiệm, hiệu xuất xử dụng rất cao. Nhiều nhà thờ, chùa chiền nay trở thành công trình văn hoá đã được xếp hạng. Trong khi đảng tự nhận mình là đội “tiền phong” của giai cấp công nhân, là “Linh hồn” của dân tộc… cái gì cũng vì dân song, làm ra toàn đồ đểu, nhưng vô cùng tốn kém. Điển hình như tượng đài Điện Biên Phủ, tượng đài Hoàng Quốc Việt vừa khánh thành đã hư hỏng, đã sập v.v và v.v. Giỗ tổ Hùng Vương, đảng dâng cho Tổ Tiên thưởng thức bánh chưng mốc, bánh giầy xốp. Trước khi đem bánh chưng, bánh giầy ra dâng Vua Hùng, đài truyền hình Việt Nam tuyên truyền rùm beng, khi phát hiện bánh chưng mốc, bánh giầy xốp thì câm như hến không một lời xin lỗi. Đảng lừa cả Tổ Tiên, nếu Vua Hùng thiêng thật, hậu quả khôn lường xẩy ra, đảng đổ tội cho ai?!.

– Về đối ngoại:

Những năm đầu của thập kỷ 21, mặc dù có đạt được một số thành tích nhất định như vào WTO, tham gia hội viên không thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Song, vấn đề nổi bật hiện nay là mối quan hệ Việt-Trung.

Năm 1979, ĐCSVN hùng hồn tuyên bố trước quốc dân đồng bào và trên toàn thế giới rằng: Trung Quốc là kẻ thù số một. Vậy mà chưa đầy một thập kỷ, nay lại thân thiện với Bắc Kinh bằng 16 chữ vàng, CSVN “trở mặt như trở bàn tay”. Trong khi nhà cầm quyền Bắc Kinh không ngừng bành trướng, chúng biến biển đông thành ao nhà của chúng. Chúng ngang nhiên tuyên bố thành lập địa phận hành chính Tam Sa, chúng muốn chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của dân tộc Việt Nam. Nếu không e ngại dư luận Quốc tế, chúng chiếm trọn vẹn Trường Sa bất kỳ lúc nào. Bất bình với sự ngạo mạn của nhà cầm quyền Bắc Kinh. Những người yêu nước (nhất là lực lượng sinh viên) xuống đường biểu tình lên án nhà cầm quyền Bắc Kinh ăn cướp. Không những Đảng không ủng hộ mà còn cử lực lượng đàn áp, đánh đập dã man. Các phương tiện thông tin đại chúng của đảng làm ngơ. Để chấn an dư luận, đảng cử con vẹt biết nói là ông Lê Dũng thay mặt nhà nước Việt Nam phát ngôn rất yếu ớt khẳng định quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam song họ phớt lờ. Đài Loan vẫn ngang nhiên xây dựng sân bay, làm trận địa tên lửa, đảng bó tay.

Suốt cuộc đời theo cách mạng và thực tiễn cuộc sống cho tôi thấy:

– Trên bẩy thập kỷ ĐCSVN cầm quyền, nay đầy đủ cơ sở để khẳng định rằng: Lịch sử Việt Nam, chưa có triều đại nào dã man, tàn bạo, vô nhân đạo, suy đồi về đạo đức, dẫm đạp lên đạo lý, pháp lý, ăn cháo đá bát và ươn hèn… như chế độ CSVN đương thời. Cái khốn nạn nhất của ĐCSVN là: Công nhận hết về mình, tội lỗi đổ hết cho tập thể, không một cá nhân nào giám đứng ra nhận và chịu trách nhiệm. Thế là hoà cả làng, bao nhiêu hậu quả tồi tệ xẩy ra, những người phải đứng ra gánh chịu hậu quả cuối cùng lại là nhân dân và những cán bộ, đảng viên chân chính!. Vì ĐCSVN quá suy đồi, nên rất sợ đa nguyên, đa đảng!.

– Tuổi còn trẻ, Hồ Chủ tịch đã nhận ra chế độ Phong Kiến, Thực Dân thối nát, mục ruỗng…. Không chấp nhận một xã hội như vậy, ông ra đi tìm đường cứu nước, rồi phát động toàn dân lao vào cuộc chiến tranh đẫm máu dành độc lập, tự do cho Dân Tộc. Khi ĐCSVN nắm trọn quyền lãnh đạo, đảng đã thao túng, bao che tập đoàn giặc nội xâm, làm xã hội suy đồi gấp trăm, gấp ngàn lần thời Phong Kiến, Thực Dân như tôi đã trình bầy trên. Nay đảng phát động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Tại sao dân tộc Việt Nam không nghe đảng nổi dậy lật đổ chế độ suy đồi do ĐCSVN gây ra để xây dựng một xã hội mới văn minh, tiến bộ hơn cho nhân dân nương nhờ. Những chiến sỹ dân chủ, những thành viên trong khối 8406 phát hiện ra điều này góp ý cho đảng theo con đường đối thoại hoà bình, bất bạo động, tiến tới dân chủ hoá đất nước đúng mục tiêu “dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” đảng lại vu cho họ phản động, thẳng tay đàn áp.

Tôi tha thiết kêu gọi mọi tầng lớp nhân dân (kể cả trong và ngoài nước), không phân biệt trẻ, già, trai, gái, đẳng cấp, thành phần, tôn giáo, dân tộc… hãy cùng nhau đoàn kết, lên tiếng vạch trần bộ mặt thật của chế độ CSVN suy đồi. Rồi học tập “Hồ Chủ tịch” vùng lên lật đổ chế độ đương thời theo phương châm nêu trên, cứu dân tộc Việt Nam thoát khỏi nanh, vuốt của chế độ CSVN đang trong thời kỳ suy đồi tột độ. Các quan chức CSVN hiện đang ra sức đè nén, áp bức, cướp bóc… đẩy nhân dân Việt Nam vào đường cùng không lối thoát. Không còn con đường nào khác, phải vùng lên!.

Đả đảo tập đoàn giặc nội xâm bán nước, cướp đất, hại dân, cam tâm làm nô lệ cho nhà cầm quyền Bắc Kinh, hạ nhục dân tộc Việt Nam, để đất nước tụt hậu.

Tự do – Dân chủ – Đoàn kết muôn năm!.

Dân tộc Việt Nam bất diệt!.

Tổ Quốc Việt Nam Muôn năm!.

Ngày 25 tháng 6 năm 2008

Trần Anh Kim

Uỷ viên Trung Ương Đảng Dân Chủ Việt Nam.

Thành viên ban đại diện khối 8406 tại Miền Bắc.

Kiên quyết đấu tranh đòi Tự do-Dân chủ-Nhân quyền cho dân tộc Việt Nam. Cùng nhân dân lần lượt vạch trần bộ mặt bẩn thỉu của tập đoàn giặc nội xâm đã và đang phá hoại đất nước, trừ hoạ cho dân. Kẻ nào bao che giặc nội xâm, kẻ đó chính là giặc nội xâm!.

Địa chỉ liên lạc:

Số nhà 502, phố Trần Hưng Đạo, thành phố Thái Bình, tỉnh Thái Bình, Việt Nam.

Tel: 036642818 và mạng bị tập đoàn giặc nội xâm cắt để bưng bít thông tin nhằm che đậy tội ác cho tập đoàn tham những, ăn cắp, ăn cướp của nhân dân!.

Mobile: 0936669296.

TRẦN ANH KIM

http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=114&nid=132515

Bắt Dân Oan Lê Thị Kim Thu, Công An Tịch Thu Tài Liệu

Bắt Dân Oan Lê Thị Kim Thu, Công An Tịch Thu Tài Liệu

Việt Báo Thứ Năm, 8/21/2008, 9:03:00 PM

Hà Nội (VNN) – Theo tin từ nhóm phóng viên Dân chủ Hà Nội hôm 18-8, nhà cầm quyền CSVN đã bắt giữ cô Lê Thị Kim Thu, một dân oan Đồng Nai, sau cả năm trời chịu đựng những hành động dũng cảm của cô trong những cuộc đấu tranh khiếu kiện cho dân oan.

Cho đến 9 giờ ngày 18-8-2008, cả gia đình, bạn bè người thân, cùng toàn thể các nhà dân chủ, dân oan đều không biết cô bị giam ở đâu, trong số càc nhà tạm giam của quận, huyện trong khu vực nội, ngoại thành Hà Nội, hay đã bị đưa vào trại tù nào đó do sở, bộ công an quản lý như Hoà Lò, B14 Thanh Liệt, hoặc T16 Thanh Trì Hà Nội.

Nguồn tin cho biết, ngay sau khi cô bị bắt, buổi tối cùng ngày công an đã đột nhập đến bao vây nhà trọ của cô ở ngõ 94 phố Ngọc Hà, Hà Nội, để lục lọi khám xét khắp 3 tầng nhà trọ mà cô và gần 20 người dân oan đang ở, hòng tìm ra những thẻ nhớ, cuộn phim mà cô đã chụp tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, trụ sở tiếp dân trung ương 110 Cầu Giấy, văn phòng thủ tướng, thanh tra chính phủ, v.v… Tất cả quần áo, đồ dùng, tư trang của cô cùng đơn từ tài liệu của bà con dân oan cả nước đã bị thu giữ, dưới sự chứng kiến của chủ nhà.

Khi lập biên bản thu giữ “tang vật”, chủ nhà Nguyễn Văn Bình cũng đã bị cảnh cáo về tội: “Chứa chấp những người không rõ nguồn gốc, thậm chí không có chứng minh nhân dân” vi phạm hiến pháp của nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tất cả số bà con dân oan (chủ yếu là khu vực phía Nam) đã bị đuổi ra khỏi nhà không thương tiếc, vì lý do: “Không đảm bảo an ninh khu vực, chuyên kéo nhau đi khiếu kiện gây rối trật tự công cộng.”

Đây là lần thứ 3 nhà cầm quyền CSVN chính thức bắt giữ cô Lê Thị Kim Thu. Lần đầu cô Kim Thu bị bắt là lúc trước khi xảy ra hội nghị Apec hồi thàng 11-2006 ở Hà Nội. Cô cùng một số bà con dân oan bị bắt nhốt tại trại Lộc Hà (xã Lâm Mai, huyện Đông Anh, ngoại thành Hà Nội). Suốt 9 ngày trời, cô đều tuyệt thực, cương quyết không chịu ăn uống gì, và nhà cầm quyền CSVN đã thả cô ngay sau khi hội nghị kết thúc.

Lần thứ 2 vào tháng 11/2007, khi cô dẫn đầu đoàn biểu tình đi từ vườn Hoa Mai Xuân Thưởng đến khu vực Liễu Giai thì bị công an dàn quân chặn bắt. Như mọi khi, cô lại tuyệt thực, dù được bà con dân oan chăm sóc, đưa cơm đều đặn mỗi ngày hai bữa, được cánh công an “dỗ dành, động viên” hết sức “chu đáo”, song cô vẫn cương quyết bảo vệ quan điểm của mình đến cùng. Sau một tuần giam giữ vô cớ, công an CSVN phường Liễu Giai được lệnh cấp trên, áp tải cô bằng máy bay về nhà tận Đồng Nai.

Trở ra Hà Nội, cô tiếp tục lao vào quay phim, chụp ảnh, kêu gọi, hướng dẫn bà con đấu tranh đòi quyền lợi, và liên tiếp bị công an dằn mặt, túm tay, túm cẳng vứt lên xe chở về 110 Cầu Giấy, hoặc bắt vào các đồn công an Ô Chợ Dừa, Cầu Giấy, Quan Thánh v.v… Cứ bắt lại thả, thả rồi lại bắt, từ 8 giờ sáng đến 11 giờ đêm, tra vấn doạ nạt, đánh đập bằng các hình phạt dã man nhất của thời cộng sản theo đúng bài bản đã được huấn luyện của công an Việt Nam.

http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=133223

TU SĨ ” VỀ NGUỒN” LUỒN TRÔN PÁC- PÓ

TU SĨ ” VỀ NGUỒN” LUỒN TRÔN PÁC- PÓ. – TRƯƠNG MINH HÒA. –

Đoàn kết thường mang ý nghĩa tốt như: tạo sức mạnh, một cây làm chẳng nên non, chuyện bó đũa không gãy nếu để nguyên…tuy nhiên, theo thuyết âm dương, chuyện Tái Ông mất ngựa, được ngựa thường có kèm theo những điều trái ngược; do đó hổng phải lúc nào” đoàn kết” cũng có lợi và tốt đẹp cả, phải tùy theo” tình huống mà” áp dụng, chớ đoàn kết nhằm thứ gian, xích lại gần với bọn ác là có ngày mang họa vào thân, hại cả đất nước. Đối với người Cộng Sản thì cái gọi là:” ĐOÀN KẾT, đoàn kết, đại đoàn kết” theo như lời Hồ chủ tặc lếu láo với dân chúng từ thời hắn còn ọ ẹ, đưa đến kết quả thảm hại là:” ĐẾCH CÒN, đếch còn, đại đếch còn”, từ năm 1930 đến nay, hàng triệu người nghe theo lời” đoàn kết” của Hồ Chí Minh nên đã” đếch còn mạng sống, đếch còn tài sản, ruộng đất, đếch còn tương lai và ngày nay đất nước cũng đếch còn độc lập, tự do; hai quần đảo Hoàng sa, trường Sa, vùng đất hàng ngàn cây số vuông vùng biên giới Hoa-Việt, vùng biển nhiều hải sản, dầu khí…cũng ĐẾCH CÒN thuộc chủ quyền của nước Việt Nam”, thế là:”

Người ơi! Nước Nam thuộc về Trung Hoa..” từ thuở có cái gọi là:” tình hữu nghị Việt-Trung đời đời bền vững, núi liền núi, sông liền sông, môi hở răng lạnh..”, ngày nay thì người Trung Quốc được coi là” công dân mẫu quốc” như thời Hán thuộc ngàn năm lịch sử, nên vào ngày 29 tháng 6 năm 2008, ngay tại thủ đô Hà Nội, trong một quán ăn giữa ban ngày, 6 công dân” ông” Trung Quốc” vĩ đại” đã hè nhau” đánh hội đồng” một người dân bản xứ” bị trị” là kỷ sư Trần Lưu Trung đến vở sọ và sau đó còn nắm chân anh lên, dọng đầu xuống nền gạch đến khi tắt thở thì mới” đạt mục đích yêu cầu”; thế mà công an nhân dân vẫn” giữ tình hữu nghị Việt-Trung đời đời bền vững như chủ và tớ” mà ém nhẹm luôn vụ án giết người dã man, cũng là” một nhân dân” của cái gọi là nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nầy, trước sự bất mãn cực độ của dân chúng. Như vậy, dân Việt Nam ngày nay cũng rất cần một” Bình Ngô Đại Cáo” như Nguyễn Trải, thì mới có được cái quí” độc lập, tự do”. Đoàn kết nhiều khi là” chết chùm” trước 1975, lúc giặc Cộng pháo kích mà cùng nhau” đoàn kết ở một chỗ” là dễ giả từ gác trọ tập thể lắm..

Từ lâu, ngày Phật Đản được tổ chức lẻ tẻ với các chùa do các giáo hội Phật Giáo, dù là:” Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Tâm, nhưng không thống nhất chùa, mỗi chùa mỗi nơi, chúng ta cùng vì đạo tiên..” thì hổng có vấn đề gì cả, dù lẽ tẽ mà không bị trúng kế:” di họa Đông Ngô” và bị kẻ gian, vô thần Cộng Sản dùng kế” thuận thủ thu dương” khi mà cái kế:” man thiên quá ải” được tung ra và áp dụng qua việc lợi dụng tình hình mà:” hổn thủy mô ngư”; tất cả lọt vào:” tương kế tựu kế” thì hại nhiều hơn lợi… Có thể nói là từ ngày có một số THẦY TĂNG hải ngoại ( hình như có cả trong nước chỉ đạo qua bộ phận tôn giáo vận trong Mặt Trận Tổ Quốc?), đánh trúng vào tấm lòng của đại đa số Phật tử là mong muốn vinh danh Đức Phật của Phật Tử với” đẳng cấp và trình độ quốc tế” ( theo từ của Việt Cộng), bèn phối hợp với những THẰNG TÂY ở tổ chức UNESCO của Liên Hiệp Quốc để tổ chức ngày Phật Đản thành quốc tế; mới nhìn qua thì đây là điều có lợi, nhưng nhìn kỷ và khi thấy cái” thành quả” vinh danh Đức Phật trên” toàn cầu” thì đúng là” đoàn kết chết chùm”, lọt vào quỷ kế mà lòng vẫn” thanh tâm trường an lạc”.

Ngày Phật Đản tất nhiên cũng bị lợi dụng để” vinh danh, đánh bóng cả đảng vô thần, quỷ đỏ Việt Cộng về tự do tôn giáo” đang bị thế giới lên án, quan tâm, khi mà ngày lễ ấy được đảng và nhà nước dành phần đăng cai, với sự phối hợp của các CAO TĂNG thế giới, được sự đồng tinh, ủng hộ chính danh của cơ quan UNESCO và được nhà nước Việt Nam, đảng bên trong tổ chức với màng trình diễn của các tu sĩ thuộc giáo hội Phật Giáo Quốc Doanh, thì lễ Phật Đản nầy chỉ có” ta với ta” chớ ai được phát biểu gì. Từ đó là cái” NHÂN” mới có phát sinh là cái” QUẢ” là hiện tượng các tu sĩ hải ngoại” về nguồn” là” cùng dắt tay nhau đi theo tấm bản chỉ đường của đảng và nhà nước qua giáo hội, cũng là tay chân của nhà nước”, nhằm đánh bóng luôn cho chế độ vô thần nhờ ánh hào quang của Đức Phật, vang dội khắp năm châu, những tu sĩ “về nguồn” thì không khác gì là” luồn trôn Pác Pó”, tự giác, hay giác ngộ…. đứng chung trong hàng ngũ ma quái trong giáo hội quốc doanh:

” Luồn Trôn Pác Pó, gọi VỀ NGUỒN.
Phật Đản từ nay, ắt có huôn?
Trở thành ngày lễ Liên Hiệp Quốc.
Việt Cộng đưa tay, ôm hứng luôn.
Ma quái lập lờ hào quang Phật.
Tang Tạng khù khờ, lạy quỷ vương.
MINH TÂM lại thích màng U-tối.
Tu giả thời nào cũng rập khuôn”.

Trước ngày chuẩn bị lễ, ở hải ngoại xôn xao với một số” CAO TĂNG” nhưng” CĂN TAO” còn vương vấn mùi” danh lợi”; một số” lưu manh trí thức rụt rịt trở về đớp cứt chăn trâu” cũng hâm hở” đăng ký” hay được mời và” hổ hởi phấn khởi” nhận lời về nước đọc” tham luận” trong ngày lễ truyền thống Phật Giáo nầy, trở thành phong trào” về nguồn”, gây giao động trong Phật Tử nói riêng và tập thể người Việt hải ngoại nói chung:

” Đệ về nguồn, huynh cũng về nguồn.
Núp bóng Từ Bi, dối thập phương.
Đệ dùng lễ Phật, vinh danh đảng.
Huynh mượn thiền môn, cốt dối lường.
Đệ lên thuyết pháp, bài tham luân.
Huynh đây ca ngợi đảng y khuôn.
Phật tử trong-ngoài cần cảnh giác.
Tu sĩ về nguồn, gốc quỷ vương”.

Các THẦY TĂNG thuyết phục được những THẰNG TÂY trong tổ chức UNESCO thừa biết và đã” điều nghiên” rất kỷ cái” tình huống Phật Giáo” thế giới ngày nay, chỉ thống nhất tâm là thờ Phật, nhưng hổng thống nhất chùa, hổng có hệ thống, cao tăng, chức sắc, dù là tu thiệt, tu giả, Cộng Sản giả dạng….cũng đều là” DAO NÀO CŨNG LÀ DAO”, ai cũng là thầy, sư, tăng ni, cao tăng với huề thượng, thượng tọa, đại đức, sa di, tỳ kheo, thiền sư, sư ông, sư bà, sư CÔ ( nhưng hổng nghe ai nói SƯ CẬU để chỉ những thanh niên mới cạo đầu), đây cũng có thể là mưu sâu kế độc được thai nghén dàn dựng từ lâu, thì mới có kết quả như thế:

” Kẻ có tình thì rình trong bụi.
Người vô tình lủi thủi mà đi”

Nên có thể là tổ chức UNESCO đã lọt vào” quỷ kế”, khi trên thực tế thì những nước có đa số dân theo Phật Giáo còn được có cái gì” quí hơn độc lập, tự do” đếm trên đầu bàn tay như Thái Lan, Tích Lan, Nam Hàn; còn thì đa số các nước có đông Phật Tử thì lại nằm trong tay đảng Cộng Sản vô thần như Trung Cộng, Việt Nam, Lào, Miên, Tây Tạng, Mông Cổ, nước có nhiều Phật Tử là Tích Lan, cũng nằm dưới sự cai trị của tập đoàn quân phiệt, là đàn em của Trung Cộng, coi như là TRỚT QUỚT…nước Nhật thì Phật Giáo chỉ ảnh hưởng vào thế kỷ thứ 6 sau Tây lịch, phần đông dân Nhật theo Thần Đạo ( Shinto), cũng có thể không được ưu tiên giao phó tổ chức nếu dựa vào nước có nhiều Phật Tử. Do đó, sau kỳ tổ chức Phật Đản đầu tiền tại Thái Lan năm 2007, thì nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, là nước có đông Phật Tử, trong lễ nầy, được coi là có đông đảo người tham dự từ trong nước và hải ngoại; thành phần trong nước thì khỏi bàn, huề thượng, thượng tọa, đại đức cư sĩ toàn là tu sĩ thờ Phật gắng liền với xã hội chủ nghĩa mới được đảng và nhà nước cho xuất ngoại, khỏi cần suy luận cũng biết liền; nhìn qua nhìn lại cũng là” tứ quái già Hồ” ngụy trang” thành tứ quái già Lam”, lại có thêm vài vị thuộc” thân hữu tứ quái già Hồ” ở hải ngoại, cùng là một phe nịnh hay là chánh hiệu” vô thần”; mặt khác Thái Lan không thể” độc diễn” làm hoài ngày Phật Đản, nên đành phải làm cái màng” dân chủ” mà bầu chọn ra giáo hội Phật Giáo Việt Nam ( quốc doanh) được đăng cai tổ chức năm 2008. Sự chuẩn bị, dàn dựng khá chu đáo từ khi vận động mấy THẰNG TÂY trong UNSECO do mấy THẦY TĂNG, đã mang lại kết quả” viên mãn”, và trước ngày lễ, thì ở hải ngoại rần rộ cái gọi là” Phật Giáo về nguồn”, thì ra đây là cơ hội mà toàn thể Phật Tử hải ngoại và trong nước, thật là MAY QUÁ, không cần dùng:” kiếng chiếu yêu” cũng nhìn thấy MA QUÁI nằm bên trong.

” GIAN SƯ đội lớp, sống DƯ-SANG.
BẦN ĐẠO quốc doanh, mặt BẠO-ĐẦN.
TẠO ĐIÊN cửa Phật, nguy TIÊN ĐẠO.
TRẦN DÂNG nghiệp báo chốn TRẦN GIAN.
THỊT TIỀN chủ yếu, nơi THIỀN TỊCH.
BẦN TĂNG đội lớp, Vẹm BĂNG TẦN.
CẠO ĐẦU giả dạng khi CẦU ĐẠO.
CHẲNG TU hạ lạp, CHỦ TĂNG ban”

Tu sĩ gian nhan nhản tại các tự viện từ trong nước đến hải ngoại, khắp nơi nơi đều là tu gian, ma quái, quỷ đỏ trà trộn, thiệt giả khó phân; đối với Phật Tử thì tình trạng” tăng chúng” trở thành” lạm phát thầy chùa”, song hành với nạn lạm phát tiền tệ” không người lái” như ở Việt Nam ngày nay. Như câu kim để trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, ma quái giả dạng cũng bị lộ mặt, nên cái vụ Phật Đản tổ chức tại Việt Nam là lòi ra đám ma quái” về nguồn” và trong nước thì sư quốc doanh ào ào ra đi, kẻ từ thiện, người hoằng pháp xuát ngoại, ghé các ngôi chùa” cơ sở” ở nước ngoài:

” Công đức tu hành, tôn giáo vận
Thông hành, công vụ, giả thầy tu”
Một số tu sĩ về nguồn cũng vẫn:
” Cờ vàng tự viện làm màu.
Tâm thì thờ Bác, khác nào quốc doanh”.

Trong chuyện thần thoại Phật Giáo Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân, các động ma quái muốn dụ được Tam Tạng thì chúng hóa phép, ngụy trang làm” chùa” với tượng Phật vàng, lộng lẩy, thế là Tang Tạng tưởng thiệt mà tới lạy là lọt vào hang hùm, nhiều phen bị bắt, có lúc chuẩn bị vào nồi” xúp”, ma quái tin là ăn thịt Đường Tăng là trường thọ, thoát khỏi vòng luân hồi. Dù bên cạnh có ba đệ tử có phép thần thông quảng đại như Tôn Hành Giả, Xa Tăng, Trư Bát Giới, lúc nào cũng” đề cao cảnh giác trước những âm mưu diễn biến hòa bình của ma quái, trên đường thỉnh kinh”; nhưng Tang Tạng thì quá” mê đạo” mà nhiều lần xuýt làm hỏng cả kế hoạch thỉ kinh nơi Tây Phương Cực Lạc. Ngày nay, ở ngay các xứ” Tây Phương Cực Lạc” ma quái xâm nhập, trà trộn, lập ra các ngôi chùa, khiến cho nhiều Tam Tạng thời đại bị sa vào” bẫy sập” mà không hay. Mới đây, Đức Đa La Đa Ma, vị lãnh đạo tinh thần của dân Tây Tạng, nhân vật uy tín trên thế giới, làm” bạt vía kinh hồn bọn quỷ vương Trung Cộng”, Ngài đến thăm viếng vài nơi tự viện của người Việt, cũng có treo cờ vàng, tượng Phật…nhưng nào ngờ đó là” động VỀ NGUỒN”, may mắn là Ngài chỉ đến và đi, nên ma quái chỉ lợi dụng chút thôi, rồi quá trình tu học và thành quả” về nguồn” đã lộ mặt ma quái rồi, khỏi cần thắc mắc, dù trong thời gian ngắn có lợi dụng chút tăm hơi của vị Đa Lai Đa Ma, nhưng Phật Tử ngày nay cũng sáng suốt lắm.

” Hải ngoại cờ vàng, treo Tự Viện.
Về nguồn, cờ đỏ, lạy quỷ vương”

Lại thêm thằng chó đẻ THÍCH NHẬT TỪ, là thằng Vẹm đội lớp tu sĩ, mang” quân hàm ĐẠI ĐỨC” do đảng phong, xuất ngoại sang Mỹ, tới tiểu bang Cali, với danh nghĩa” hoằng pháp” mà nếu hắn là tay chơi bài tứ sắc thì đây là chuyến” HOẰNG-KHẠP” là nhiều điểm lắm; nhưng tên giặc tôn giáo nầy đã đi” lộn địa chỉ” nên bị Phật tử và đồng bào dạy cho bài học mà” ôm đầu trọc”chạy dài, khi đụng phải biển cờ vàng ba sọc đỏ, là bùa trừ tà đấy!. Các chức sắc do Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh đều là” không người lái”, là tự biên tự diễn, nên không có giá trị về mặt đạo pháp. Do đó hắn mới được ra vào tự do hải ngoại, lấy lý do hoằng pháp mà thi hành công tác tôn giáo vận. Đối với thằng Vẹm nầy, thì kêu bằng thằng là còn lịch sự, chớ kêu thằng” ăn cướp đội lớp nhà sư” là THẦY THÍCH NHẬT TỪ, e là kêu” lộn văn hóa, sai văn phạm tiếng Việt” và cũng hổng trúng với đạo lý, vì ai mà gọi” thằng ăn cướp là ông ăn cướp bao giờ”.

Thằng Thích NHẬT TỪ nầy chưa” NHỪ TẬT” láo cá, gian manh, hổng chừng là” công an Phật Giáo”, là thứ ma quái nằm trong giáo hội quốc doanh của Thích Trí Tịnh, là tên Việt Cộng THÍCH TÍNH TRỊ cả Phật Giáo việt Nam trong và ngoài nước, nay hắn có hơn 250 triệu Đô La ký thác ở ngân hàng nước ngoài, đúng là” tu nhất kiếp, giàu xụ nhất thời”. Thằng Thích Nhật Từ còn được một số” cò mồi” hay là Tam Tạng thời đại tâng bốc với hai chữ TIẾN SĨ gắng liền với cái pháp danh, chức sắc: Đại đức, tiến sĩ Thích Nhật Từ, nhằm thu hút Phật Tử đến nghe” tiến sĩ Phật Giáo” thuyết phát là” cực kỳ chất lượng”. Người theo Phật Giáo, nhất là giới tu hành, coi cõi đời là cõi tạm” sắc sắc, không không” thì danh lợi chỉ là tạm bợ, thế mà ngày nay, tăng sĩ hể có” du học” tanh tanh ở Ấn Độ, là có ngay danh xưng:” Tiến sĩ Thích….gì đó” thế mới biết tu sĩ nầy vẫn còn mang nhiều danh dục, hình như cái nguyên do di tu hổng phải là giác ngộ, mà là:” bần tăng đi tu vì đầu bần tăng có GHẺ..”

Như Thằng Thích Thanh Từ làm đại biểu quốc hội bù nhìn, có thể gọi là” Thích gục gặt” trong chuyện tếu:” tam sư đồng hành, lục đầu gục gặt”, hay nó là Thích Nhất Trí trong cái” xưởng gật” ở Hà Nội. Trong cái động quỷ vương” Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam” toàn là ma quái như Thích Bảo Nghiêm ( tức là Thích Dâm Dục), không thiếu những: Thích Âm Đạo, Thích Âm Hộ, Thích Bốn Làng, Thích Trụy Lạc, Thích Tửu Lượng ( là người khoái nhậu), Thích Kim Tiền, Thích Mỹ Kim, Thích Mỹ Nhân, Thích Nhất Vẹm (ở Làng Môn)….tất cả đều phải chịu dưới quyền chỉ đạo của” Tổng Bí Tăng” Thích Đủ Thứ. Nghe đâu cũng có cả VIỆN PHÁ ĐẠO ( chớ hổng phải Viện Hóa Đạo) nằm trong thành phố Hồ Chí Mén và Hà Nội..

Ma quái lộ mặt từ khi cái lễ Phật Đản 2008, bị biến thành” đại lể quần ma” với các ma quái” về nguồn” hổ hởi phấn khởi. Theo lời mớm mồi của thằng Vẹm Thích Nhật Từ, thì lễ năm 2009, Đài Loan có thể nhận đăng cai, nhưng vì sợ Trung Cộng mà hổng dám làm, rồi thì Việt Nam cũng sẽ” độc diễn” và” hy sinh” làm thêm một lẫn nữa, cứ thế mà phát huy, dài dài, chắc là lần nầy sẽ được tổ chức tại Việt Nam Quốc Tự ở Bình Dương, một công trình” hoành tráng” do con nuôi của gã” Thái Giám Còn Cu, Đủ Dái” là thằng thủ tướng” không người lái” Võ Văn Kẹt, tức là Sáu Dân, tên cúng cơm là Phan Văn Hòa; tên Thái Giám lộn xòng nầy có nghiệp chuyên là tuyển mộ, dắt gái miền Nam ra Bắc cống Hồ, nhưng nhiều khi tình hình không thuận lợi, nên Sáu Dân thay mặt Bác giải phóng các” cung phi gốc Nam”, nên hắn có nhiều con rơi và từng ra giúp đỡ, bao che cho các” đứa con cách mạng” khi tụi nó lỡ làm giám đốc công ty quốc doanh, lấy tiền công bỏ vào túi riêng, nhờ cái chức Thái giám, mà sau nầy Sáu Dân được thăng quan tiến chức nhanh, như câu” tà lọt dzọt lên quan”, một thời vơ vét tận” đáy quần…chúng” mà vẫn chưa thỏa mãn, sau đó đưa đàn em Phan Văn Khải và Nguyễn Tấn Dũng lên nắm quyền…

Nếu thuận buồm xuôi gió như” kế hoạch đã lên khuôn” thì năm 2009, lễ Phật Đãn thế giới sẽ tổ chức long trọng, Phật Tử, chư tôn Công Đức ( nếu là sư quốc doanh là CỨT ĐONG) có dịp đãnh lễ Phật, vua Hùng và” Hồ Chí Minh bồ tát” nơi chánh điện, đảm bảo là khách sẽ có chế độ” thịt heo quay, gà nướng, vịt tìm, cá hấp..v..v..” thứ thiệt chứ hổng phải là” đồ chay” như các chùa làm đãi khách theo giới luật. Nếu vị khách nào thích ăn thịt chó như Cầu Cao Cầy ( devil Child), thì Dũng Lò Vôi cũng dám kiếm để đãi khách lắm…hy vọng năm tới, Phật Đản tại chùa” Dũng Lò Vôi” sẽ có đầy đủ” tu sĩ về nguồn, luồn trôn Pác Pó”, ngoại trừ các sư quốc doanh, thì ở nước ngoài cũng nào thiếu huề thượng” Thích GIÁC NHÔM” tức là” ẤT CÁI VỒN” là bầu bạn của người vừa” tiêu diêu nơi miền Lê-Mác” để đoàn tụ với Bác nơi” thiên đàng Cộng Sản ở tầng chót” là Phan Văn Hòa. Được biết huề thượng Thích Giác Nhôm, tức là Út Cái Vồn đang có” phương án đầu tư Phật Giáo” qui mô ở Úc Châu, nghe đâu huề thượng đang cộng tác với sư Minh Hiếu ( sư di dân từ Việt Nam sang để” hoằng pháp”, nghe đâu cũng có khả năng bảo lãnh nhanh các sư ở Việt Nam sang tu cho mau đắc quả ở sứ Tây Phương cực lạc?), vận động mở nhiều ngôi chùa ở lục địa nầy. Trong tương lai không xa, riêng các tu sĩ” về nguồn” nên chuẩn bị các bài Tham Luận cho” chất lượng” để ca tụng công lao đóng góp cho đảng và nhà nước và nhớ dành vài ngày để quỳ lại dưới tượng Hồ Chí Minh bồ tác để mau đắc quả nhé!

Một điễm cũng” về nguồn” là chắc chắn hổng thiếu Thiền Xu Thích Nhất Vẹm, từ Làng-Môn về, mang theo cả” huyền tông thiền Tiếp Hiện” để giáo dục nhân dân trong nước phát huy lối tu” ngồi thiền” đêm bảy, ngày ba, ra vô không tính; thiền Tiếp Hiện rất phù hạp với” tình huống kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” mà cái mục đít cũng như” mụt nhọt” cao đẹp của Thích Nhất Vẹm trong cái” Phật Giáo Phụng Sự Xã Hội” là thể hiện tính” đạo và đời tuy hai mà một”. Hy vọng nhờ Tiếp Hiện mà trung tâm dịch vụ Nguyễn Du sẽ có thêm nhiều hồ sơ bảo lãnh theo diện hôn phối” giả” từ Đài Loan, Nam Hàn, Miên, Trung Cộng, Mã Lai…Thiền Tiếp Hiện là phái tu học” Hiện đại” nên được gắng liền với chữ ÔM, như bia ôm, tắm ôm, ăn nhà hàng ôm, cà phế ôm, tắm biển ôm….và đây đúng là phái TU ÔM, tức là thiền ông ôm với thiền bà, sẽ cho ra cái quả là” Thiền con”…

Tu sĩ về nguồn là luồn trôn Pác Pó mà” thanh tâm trường lệch lạc” hy vọng sẻ mau đắc quả” quỷ vương”. Cái nguồn chánh mạch Phật Giáo trong nước do Huề thượng Huyền Quang ( vừa viên tịch) nay là Huề thượng Thích Quảng Độ lãnh đạo, cùng chư tăng đang bị vây bủa và nguồn chánh nầy đang bị đặt trong tình trạng:” Ngôi Chùa xưa ta tu, người ta kéo dây chì, trong ngoài chẳng thấy chi..”. Như vậy, tu sĩ về nguồn là về” nguồn Mác” và luồn trôn hang Pác Pó là coi như con đường thành chánh quả đang đi vào” chánh quỷ” bởi gây ra bao NGHIỆP BÁO do tu sĩ đầy NGÁO BỊP làm hoen ố đạo từ khi quỷ đỏ lập ra động” Phật Giáo Việt Nam” tại động quỷ vương chánh hiệu cờ HÒE có sao vàng là chùa Quán Sứ, Hà Nội năm 1982.

Do CÁI NGHIỆP ấy mà Phật Tử khắp nơi biết ai là người” về nguồn” nên KIẾP NGẠI, vì sợ đi theo sư đầu đỏ thì con đường giải thoát” LỘI LÁT” bến giác thành LẠC LỐI là uổng cả công lao tu học, nên bao nhiêu CÔNG QUẢ, bổng trở thành TÁ HỎA tam tinh khi biết vị sư” vô vàn kính yêu” lại là” như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng..”. Tiền cúng dường nếu được đóng góp đúng theo ý nghĩa từ bi, thì CÔNG ĐỨC được vung bồi; nhưng đóng nhằm cho sư Vẹm là vô tình giúp cho chúng có thêm phương tiện để tiếp tục” phỉ báng đức Phật”, thay vì có phước, thì là đồng lõa với kẻ ác, dù là” ai làm nấy chịu” nhưng lương tri cảm thấy ái nái khi biết nhờ số tiền của mình mà kẻ xấu có thêm phương tiện để làm ác.. Đường tu khó lắm ai ơi!

http://tinparis.net/vn_index.html

Nhiều du đảng Trung Quốc đánh chết một thanh niên Việt Nam ngay giữa Hà Nội

Photo 1 tên du đãng Trung Quốc

Photo 1 tên du đãng Trung Quốc

 

Nhiều du đảng Trung Quốc đánh chết một thanh niên Việt Nam ngay giữa Hà Nội

Vào tối ngày 29 tháng 6 , Nguyễn Văn Hà chở kỹ sư Phùng Lưu Trung (SN 1975, trú tại khu Tập thể ĐH Thủy Lợi) bằng xe máy. Khi đến ngã ba đường Lương Thế Vinh & Nguyễn Trãi đã xảy ra va chạm với một xe máy hiệu Best BKS 29L6-1010 do một thanh niên người Trung Quốc điều khiển sau đó hai bên cãi nhau về sự va chạm . Các nhân chứng cho biết là trong lúc bắt đầu cãi vã , tên Trung Quốc điều khiển xe Best đã dùng điện thọai di động gọi cho đồng bọn bằng tiếng Tàu .

Sáu tên du đảng người Trung Quốc đã kéo đến hiện trường, tay cầm súng lục, tay gậy sắt nhào lên tấn công anh Phùng Lưu Trung. Thấy nhiều đồng bọn người TQ kéo tới quá đông, anh Nguyễn Văn Hà đã bỏ chạy. Anh Phùng Lưu Trung vì chậm chân nên đã bị những tên du đảng người Trung Quốc đánh vỡ sọ và sau đó còn nắm chân anh Trung lên và đập đầu anh xuống đường làm cho anh Trung chết liền tại chổ .

Đồng bào đi đường trong lúc nầy đã tới xem rất đông nhưng không dám chen vào vì sợ những tên kia đang cầm vũ khí trong tay. Nhiều nhân chứng cho biết là những tên TQ mang theo súng lục, dây xích và gậy sắt .

Sau vụ giết người xảy ra, những tên du đảng TQ đã tháo chạy vì nhiều người dân bất bình la ó , kéo tới hiện trường .

Công an Hà Nội sau một tuần điều tra đã đưa tin nhưng lại giấu kín chuyện anh Phùng Trung Lưu đã bị 6 tên du đảng người Trung Quốc giết chết . Bản báo cáo của công an được nhiều tờ báo đưa tin và trên tờ Dân Trí đã đăng như sau :

“Sau một tuần điều tra, cơ quan CSĐT bước đầu xác định chiếc xe Best kể trên là do Chen Jian Mei, SN 1987, trú quán tại Phúc Kiến, Trung Quốc điều khiển. Chen Jian Mei nhập cảnh vào Việt Nam từ năm 2006, hiện là chủ một cửa hiệu bán quần áo tại phố Phạm Ngọc Thạch (Hà Nội). Sự việc xảy ra vào tối 29/6 khi Mei điều khiển xe máy, đi chơi với một số người bạn, trong đó có Zheng Mao Guang, SN 1991, cũng người Phúc Kiến (Trung Quốc), mới sang Việt Nam đầu năm 2008. Sau khi va chạm giao thông, xảy ra xô xát, Mai và Guang đã hành hung anh Trung khiến nạn nhân bị trọng thương và tử vong sau đó.”

Tờ Công An Nhân Dân thì đưa tin là “Anh Trung đi xe va chạm với 2 người Trung Quốc, bị mấy tên này lao vào đấm đá. Chưa hả, chúng còn cầm chân anh dựng ngược lên đập đầu xuống đất khiến anh tử vong trong bệnh viện.”

Câu hỏi được đặt ra là tại sao công an Hà Nội chỉ nêu tên 2 tên Trung Quốc, trong khi giấu kín chuyện 6 tên du đảng TQ đánh chết người ngay tại Hà Nội ? . Người dân Hà Nội rất bất bình trước sự lấn áp của những cư dân Trung Quốc vì họ rất xem thường người VN và ngang nhiên xem nước VN như là nhà của họ .Trong khi đó chính những người dân VN lại không được luật pháp bảo vệ .

Luật pháp của chính quyền CSVN luôn coi trọng người TQ nhất là chuyện người TQ được phép biểu tình ở Hà Nội để xác nhận Hòang Sa và Trường Sa là của TQ, trong khi người dân VN biểu tình đòi Hòang Sa thì lại bị công an ngăn cấm .

Chúng tôi không hiểu nước Việt Nam là của người VN hay là của người Trung Quốc !

Thu Hiền (Hà Nội)

Xã Hội Chủ Nghĩa chỉ là 1 nải chuối cho lũ vẹm[/caption]

Xả Hội Chủ Nghĩa Chỉ Là 1 Nải Chuối

 

ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI

NHÌN KỶ NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM

ĐỪNG SỢ NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM

HẨY LÀM NHỮNG GÌ CỘNG SẢN SỢ

http://www.vietcyber.net/forums/showthread.php?t=125112

CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ PHẤT PHỚI Ở TÂY NGUYÊN

CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ

CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ

CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ PHẤT PHỚI Ở TÂY NGUYÊN.

TRƯƠNG MINH HÒA.

Theo nguồn tin khẩn từ trang mạng Thăng Tiến Việt Nam vào ngày 14 tháng 4 năm 2008, do một cư dân ở Daklak gởi ra cho giáo sư Nguyễn Chính Kết cho biết là tình hình Tây Nguyên đang sôi sụt căm thù chế độ Cộng Sản Việt Nam, sau nhiều thập niên bị đàn áp, nay đã đến lúc tức nước vở bờ với nhiều cuộc biểu tình diễn ra trong ngày 14 tháng 4 năm 2008 tại tỉnh KonTum ở các huyện Chư Sê, Đắc Đoa, Gia Lê, Ayumpa, Đắc cơ, Chư Prong, Plei rắc, Sa Thầy….. Tại Daklak có huyện Krong Pauk…theo nguồn tin trên cho biết là ngày 15 tháng 4 năm 2008 sẽ có cuộc biểu tình lớn do đồng bào của nhiều sắc tộc thực hiện.

Đặc biệt, đáng chú ý là ngày 14 tháng 4 năm 2008, hơn 300 đồng bào người Thượng ở Jarai, tập trung tại xã Gia Tô, huyện Chu Sê ( tỉnh Gia Rai) hiên ngang với CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ biểu tình đòi:

-Trả tự do sinh hoạt truyền thống cho 350 bộ tộc.
-Trả lại đất đai bị đảng và nhà nước Việt Cộng cướp đoạt.
-Không được đàn áp tôn giáo, tự do tín ngưỡng.

Cuộc biểu tình nầy bị 100 tên bộ đội và 50 Công An ác ôn tấn công, đàn áp dã man, bắt đi một số người, tình hình rất căng thẳng; tức là dù có mang cờ đỏ sao vàng, không mang cờ nào hay mang lá cờ vàng ba sọc đỏ… đi biểu tình đòi cơm áo, tự do, tín ngưỡng, cũng đều bị đàn áp như nhau; vì những người đứng lên chống bạo quyền đều là đối tượng” phản động” dưới nhản quan của đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Theo nguồn tin trên, Việt Cộng tăng cường 2 sư đoàn chính qui do tướng Nông Văn Lưu chỉ huy, để đối phó với tình hình và sẵn sàng đàn áp đồng bào Tây Nguyên đứng lên đòi quyền sống, truyền thống sắc tộc và tự do tín ngưỡng.

Đồng bào Thượng đã mang lá cờ vàng ba sọc đỏ, biểu tượng hồn thiêng sông núi, tự do, ấm no….ngay trong lòng địch; lá cờ nầy đã từng một thời mang lại cho họ cuộc sống ấm no, tự do tôn giáo, đất đai không ai chiếm đoạt và nhất là không bị công an, bộ đội trấn áp. Trong khi từ trước đến nay, các cuộc biểu tình đòi đất đai của dân oan khiếu kiện thì thường có lá cớ đỏ sao vàng và hình của tên Việt Gian Hồ Chí Minh…như vậy hóa ra là: những người khiếu kiện đòi đất do những thằng ăn cướp nhí gây ra; trong khi kẻ thành lập, tổ sư của đảng cướp là Hồ Chí Minh, lá cờ máu là biểu tượng của đảng cướp, thì lại được mang theo để đòi” ăn cướp nhí trả đất”, có phải nghịch lý không?. Trong các cuộc biểu tình phản đối Trung Cộng chiếm đất ở hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa….thì những người biểu tình mang lá” cờ đỏ với một sao vàng” để phản đối” chống là cũng là lá cờ đỏ có nhiều sao vàng”, hóa ra là mình: dùng biểu tượng của kẻ bán nước là VIỆT CỘNG để chống lại kẻ mua nước là TRUNG CỘNG…như vậy có phải là TRỚT QUỚT không? Thì nào có ý nghĩa gì để đấu tranh” trả lại ta sông núi”.?

Tại hải ngoại, cờ vàng phất phới tại nhiều nơi ở các siêu cường từ Mỹ, Âu, Úc….làm cho tập đoàn Việt Công ăn ngủ không yên, nên chúng ra lịnh cho tay chân bộ hạ, nằm vùng, đón gió tìm đủ mọi cách để hạ lá cờ vàng; điển hình là tờ Nhật Báo Người Việt, cố tình nhục mạ lá cờ vàng bằng cách làm trong cái chậu rửa chân.

Trong các cuộc xuống đường rần rộ ở Liên Sô vào những ngày quyết liệt, người dân Nga không ai mang theo lá cờ đỏ, búa liềm để làm biểu tượng để chống lại nhà nước Cộng Sản; trái lại họ mang lá cờ cũ, truyền thống từ thời Nga Hoàng, với ba màu” tráng, đỏ, xanh” để làm biểu tương đấu tranh, và kết quả là đế quốc đỏ Nga Sô bị sụp đổ sau 3 ngày vào năm 1991, sau hơn 70 năm xây dụng chế độ bạo ác bằng bạo lực. Đồng bào trong nước hảy noi gương đồng bào Thượng ở Tây Nguyên, chẳng lẽ mình mang lá cờ đỏ, biểu tượng của đảng cướp để khiếu nại, chống lại đảng cướp? Nếu không phải là những cuộc biểu dương cò mồi” theo định hướng xả hội chủ nghĩa” thì ý nghĩa của các cuộc biểu tình không phù hợp nữa với những nguyện vọng tha thiết của những người bị đàn áp, cướp đoạt. Nếu tất cả các cuộc biểu tình từ dân oan khiếu kiện đến chống Trung Cộng đều mang lá cờ vàng ba sọc đỏ, thì mức độ ủng hộ của người Việt rất cao và các nước dân chủ Tây Phương hiểu ngay là: dân chúng biểu tình chống chế độ độc tài Cộng Sản; còn mang lá cờ đỏ sao vàng để phản đối, thì quốc tế hiểu lầm là:” người dân Việt Nam chấp nhận chế độ Cộng Sản”, họ có quyền đi biểu tình để đòi nầy, đòi nọ, như người dân các nước xuống đường phản đối chính phủ. Như vậy thì họ dễ bị hiểu lầm tai hại là” Việt Nam cũng có dân chủ như họ”. Một số người cho là: biểu tình chống Cộng Sản trong nước mà mang theo lá cờ máu và hình tên Việt gian Hồ Chí Minh, thì coi như có” lá bùa hộ mạng”, tức là Việt Cộng không mạnh tay…nhưng thực tế cho thấy là những cuộc biểu tình, đình công, khiếu kiện từ trước đến nay đã bị đàn áp không nương tay, xin đừng hiểu lầm mà vô tình làm lợi cho bạo quyền. Nếu tất cả các cuộc biểu tình đều không mang cờ máu, hay mang cờ vàng như dân Tây Nguyên, thì Việt Cộng cũng đàn áp như mang cờ đỏ, Việt Cộng cũng không thể mạnh tay khi thấy cờ vàng càng xuất hiện khắp nơi như ở Nga trước đây và những cuộc biểu tình với lá cờ vàng dễ thu hút sự ủng hộ, hưởng ứng của nhiều người hơn. Người dân trong nước đã quá chán ngán, hoài nghi về những thủ đoạn gian manh của Việt Cộng, nên các cuộc biểu tình khiếu kiện, phản đối vụ Hoàng Sa, Trường Sa…với lá cờ đỏ sao vàng và hình tên Việt Gian Hồ Chí Minh, cũng có khả năng nghi ngờ là” cá mè một lứa” thì cuộc đấu tranh giảm giá trị và có thể bị mất cả chính nghĩa./

http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&file=article&sid=3818