Vụ án Thầy Thích Thiện Minh chết trong ngục tù cộng sản (2)

Vụ án Thầy Thích Thiện Minh chết trong ngục tù cộng sản (phần 2)

***

Mạc Thị Hà Tiên. 2008

***

Phụ lục (có 3 bài)

***

1. Chuyện Thầy Thích Thiện Minh.

[cám ơn tạp chí Quê Mẹ đã cho bài nầy đăng trong số 90 & 91 phát hành tại Paris tháng 3 & 4 năm 1988]

 

2. Hòa thượng Thích Đôn hậu, Lời Tuyên Bố trước hai vị đại diện Ủy ban thường vụ Quốc hội nước CHXHCNVN (GH Minh Hạnh Tập, 14)

3. Bùi Hồng Quang (nhóm Giao Điểm)

***

1. Chuyện Thầy Thích Thiện Minh (xem tạp chí Quê Mẹ phát hành tại Paris số 90 & 91, năm 1988).

***
L.T.S: Lâu nay, giới Phật tử ở trong cũng như ngoài nước chỉ biết Thượng Tọa Thích Thiện Minh chết ở trại cải tạo Hàm Tân (Phan Thiết cũ). Trong một bức thư gửi từ Sàigòn cho tòa soạn Quê Mẹ ngày 7.11.78, Hòa Thượng Thích Trí Thủ đã viết: “…Thầy Thiện Minh đã qua đời một cách hắc ám tối tăm trong cơ cực, tin cho bà con biết. Khi thầy nằm xuống, không một thân nhân ở đó. Khi được tin thì cũng chỉ được quyền ngó mặt rồi họ giục về cho họ đi chôn. Muốn ở lại thêm họ cũng không cho (…)”. Nhưng cho đến nay vẫn chưa ai biết là Thượng Tọa đã bị tra tấn cho đến chết ngay ở Sàigòn, tại Trại X4 (ở đường Nguyễn Trãi, SG) là trại thẩm vấn (hiểu là tra tấn) và tạm giam trước khi phân phối qua các nhà tù hay trại tập trung. Cộng sản đã chở xác Thượng Tọa ra Hàm Tân để đánh lạc hướng biểu tình của Phật tử ở Sàigòn đang sôi động sau nhữ ngày Thượng Tọa bị bắt.

***

Mới đây, ông Lê Xuân Thuấn, nguyên là một cán bộ công an làm việc tại Viện Khoa học hình sự thuộc Bộ Nội vụ của cộng sản VN, không chịu đựng nổi sự thống trị nghiệt ngã dã man và vô cùng sảo quyệt của cộng sản, đã vượt biên tìm tự do. Trong thời gian công tác, ông Thuấn đã chứng kiến những sự kiện liên quan đến cái chết của T. T. Thích Thiện Minh từ đầu đến cuối. Bài viết sau đây dựa theo sát lời kể của ông Thuấn như một bằng chứng mới bổ sung vào tập hồ sơ tội ác đã dày cộm của cộng sản hơn 12 năm qua.

***

Tên công an gằn giọng:

– Tôi hỏi lần cuối cùng: ông có chịu ký vào biên bản nhận mình có âm mưu đứng ra tổ chức chống phá cách mạng không? Thượng Tọa Thiện Minh lắc đầu: Không. Tên công an đập bàn quát:

– DM mày ngoan cố hả? Thượng Tọa Thiện Minh vẫn điềm đạm:

– Tôi không ngoan cố. Tôi chỉ đòi hỏi ông nêu ra những bằng cớ chính xác chứng minh là tôi đứng ra âm mưu tổ chức chống phá cách mạng. Thế thôi.

Tên công an gừ gừ mấy tiếng trong cổ họng nhưng cuối cùng hắn vẫn nín khe. Hắn guờm gườm nhìn vị Thượng Tọa ốm yếu đang ngồi xiêu vẹo trước mặt. Đôi long mày sâu róm của hắn cau lại, đôi môi giật giật liên hồi, mắt hắn long lên như đổ lửa. Rồi hắn đúng dậy, rít lên trong kẻ răng:

– Được, mày muốn, ông sẽ chứng minh cho mày thấy.

Hắn quay ra ngoài, gọi lớn:

– Đính đâu?

Một tên công an mặt mũi non choẹt nhưng hung ác te tái chạy vào:

– Thưa thiếu tá, có em.

Tên thiếu tá công an nhìn Thượng Tọa Thiện Minh, hất hàm:

– Đánh.

Không cần lời ra lệnh thứ hai, Đính hiểu ngay. Hắn bước từng bước chậm chạp lại gần thầy Thiện Minh. Thầy cố trấn tỉnh chờ đợi. Thầy nghe tiếng chân hắn khua trên nền gạch. Thầy nhìn bàn tay hắn co lại. Và thầy thấy hình như cánh tay hắn vung lên. Thầy bật người ra sau, ngã sóng soài dưới đất. Mắt hoa lên thấy cả một trời sao lấp lánh. Hai vệt máu từ từ lăn ra hai bên khoé miệng. Thầy rán lồm cồm bò dậy. Đính lặng yên đứng ngó: hắn đang chờ lệnh tiếp. Tên thiếu tá công an hất hàm:

– Tiếp.

Đính lại nhào tới. Thầy Thiện Minh chưa kịp đứng vững đã bị ngay một qủ đấm trời giáng vào ngực. Thầy oằn người lại, gục xuống. Nhưng không té hẳn. Bàn chân của Đính đã tung lên đá thẳng vào mặt khiến cả thân hình thầy như sắp ngã về phía trước lại bật ngược ra sau. Đầu nện chát xuống nền nhà. Đính lại cúi xuống, nắm cổ áo vực dậy. Hắn đấm đá tới tấp vào người thầy. Mặt mũi thầy Thiện Minh loang đầy máu. Có mấy chiếc răng bị văng ra ngoài. Người mềm xèo như một cái bị rỗng mặc tình cho Đính hành hạ.

Tên thiếu tá công an đang đứng nhìn bỗng dưng lên tiếng:

– Khoan, Đính. Dừng tay chờ tí. Rồi hắn bước lại, đưa bàn tay thô nhám cầm cằm thầy Thiện Minh hất lên. Hắn hỏi, giọng mỉa:

– Sao, bằng cớ như vậy đã đủ chưa? Chịu ký không?

Thầy Thiện Minh rán mở mắt nhưng cứ hấp háy hoài không mở nổi. Một quả đấm trúng vào đuôi mắt trái khiến mắt thầy sưng vù lên, húp lại. Thầy thều thào:

– Không.

Hình như thầy muốn nói nữa, nhưng thầy nói không ra hơi. Tên thiếu tá công an chỉ nghe cái âm ú ớ như người sắp tắt thở. Hắn giận dữ đẩy chúi thầy Thiện Minh về phía trước. Đầu thầy đập vào cái góc bàn kêu chát một tiếng rồi quỵ xuống. Tên thiếu tá công an nhìn Đính ra lệnh tiếp:

– Cứ đánh đến khi nào hắn hết ngoan cố thì thôi. Nhớ đừng đánh lên mặt nhiều quá.

Đính lại nhào tới: Hai cánh tay cứng cáp của hắn lại vung lên lia lịa. Bình bịch. Chan chát. Lâu lâu thầy Thiện Minh lại kêu “oái” lên một tiếng. Rồi lại ình ịch, chan chát. Khuôn mặt thầy dầm dề máu me. Mặt mày Đính cũng ướt đẫm mồ hôi. Bình bịch. Chan chát. Những cánh tay vung. Những dòng máu hộc. Đính như điên cuồng. Hắn đánh bất kể. Có cảm tưởng như hắn đang tập võ trước một bao cát. Hắn đánh thẳng. Hắn đánh lật ngược. Hắn chém sông tay vào cổ. Hắn thúc cùi chõ lên ngực. Hai tay ghì chặt lấy đầu thầy Thiện Minh kéo xuống rồi đưa đầu gối hất ngược lên. Ình ịch. Chan chát. Hắn đá. Hắn đạp. Hắn quật giò lái. Bình bịch. Chan chát. Thân hình thầy Thiện Minh như mềm lả ra. Thầy không đứng nổi cho Đính đánh. Đính phải cầm cổ áo dựng dậy, còn tay kia cứ tiếp tục quai ra giáng từng cú đấm trời giáng vào người thầy Thiện Minh. Bình bịch. Chan chát.

– Thôi.

Tên thiếu tá ra lệnh. Đính ngừng tay. Thân thể thầy Thiện Minh rũ xuống, ngã huỵch xuống đất. Ông nằm ngay đơ không nhúc nhích. Tên thiếu tá hất hàm bảo Đính:

– Lại rờ mũi hắn xem sao?

Đính bước lại, đưa tay rờ rờ trên mũi thầy Thiện Minh, rồi đáp:

– Chết cha, sao chẳng nghe thở gì hết trơn vậy thiếu tá?

Tên thiếu tá hỏi giọng bồn chồn:

– Thiệt hả? Mày coi lại kỹ đi.

Đính lại cúi xuống. Lát sau, hắn ngước lên, trả lời:

– Chả chết thiệt rồi thiếu tá ạ.

Tên thiếu tá đáp lạnh:

– Lấy nước dội vào người hắn xem thử sao. Có khi hắn bất tỉnh không chừng.

Đính chạy ra ngoài khoảng 5 phút sau mang vào một lon nước. Hắn dội vào mặt thầy Thiện Minh. Thầy vẫn nằm ngay đơ. Tên thiếu tá công an đăm đăm ngó. Đính lâu lâu lại đưa tay rờ lên mũi rồi lên ngực thầy Thiện Minh. Cả hai không nói gì. Gian phòng chìm trong lặng ngắt.

Cuối cùng, tên thiếu tá công an ra lệnh:

– Cho gọi y sĩ.

Đính “dạ” một tiếng rồi phóng ra ngoài. Y sĩ đến. Nói là y sĩ nhưng hắn cũng là một tên công an. Hình như đã quá quen cái nghề nghiệp, của mình, bước vào, hắn chỉ chào tên thiếu tá rồi cúi xuống người thầy Thiện Minh đang nằn dài dưới nền nhà. Hắn lật mí mắt thầy Thiện Minh lên coi. Hắn lấy ống nghe mạch ra chậm chạp đeo vào cổ rồi rà rà vào ngực. Mắt hắn nhắm nghiền lại lim dim nghe ngóng. Lát sau, hắn ngước lên, uể oải nói:

– Thưa thiếu tá, hắn chết thật rồi.

Tên thiếu tá cắn môi nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:

– Ừ, không sao. Cho khiêng xuốn nhà xác.

Đính lại “dạ” rồi ra dấu cho tên y sĩ phụ gíup khiên xác thầy Thiện Minh ra ngoài. Chợt, tên thiếu tá lên tiếng:

– À, mà thôi. Đừng khiêng xuống nhà xác. Cứ để ở phòng số 5 chờ xem.

Nói xong, tên thiếu tá vội vã bước lại bàn, cầm ống điện thoại lên quay số. Hắn căng thẳng chờ. Chuông reng. Có tiếng người bên kia đầu giây. Tên thiếu tá nói, giọng khẩn trương:

– Thưa, báo cáo đồng chí, tên Thiện Minh đã chết rồi ạ.

– Tại sao hắn chết?

– Hắn lì lợm không chịu cung khai, anh em tra tấn, không ngờ hắn yếu quá nên chết luôn.

– Lâu chưa?

– Thưa, mới đây. Chừng 10 phút.

– Thôi được. Không sao. Hiện giờ xác hắn để đâu?

– Dạ, tại trại X4 ạ.

– Có ai biết nhiều không?

– Thưa, chưa ai biết, ngoài vài anh em trong Ban Chấp pháp.

– Tốt. Thế này nhé, đồng chí rán giữ đừng cho ai biết nhiều, nhất là bọn phạm nhân khác. Trại X4 là trại tạm giam nên có người chết trong đó cũng khó nói. Tốt nhất, bây giờ, đồng chí cho xe công an chở xác thằng thầy tu đó qua bên Chí Hòa đi, rồi liệu sau.

– Thưa, vâng ạ.

– Nhớ khẩn trương lên nhé.

– Thưa, vâng ạ.

– Và nhớ giữ bí mật nhé. Đừng, tuyệt đối đừng công bố tin Thiện Minh chết ra ngoài. Đợi lệnh tôi.

– Thưa, vâng ạ.

Đợi Lê Thanh Vân gác máy bên đầu giây bên kia, tên thiếu tá mới quay lại bảo Đính:

– Mày gọi thằng Thụ lấy xe sẵn rồi khiêng xác thằng thầy tu này xuống chở qua bên Chí Hòa.

Đính chạy đi. Hắn chạy cũng nhanh như những cú đấm hắn giáng phũ pHàngg lên người thầy Thiện Minh lúc nãy.

Chưa đầy 15 phút sau, chiếc xe công an chở xác thầy Thiện Minh đã lăn bánh. Cho hú còi inh ỏi chiếc xe phóng đi với tốc độ của những vụ săn cướp. Trại X4 nằm ở số 258 đường Nguyễn Trãi quận 1 nên tên thiếu tá công an hút vừa hết điếu thuốc lá Capstan, chiếc xe đã tới cổng trại Chí Hòa. Cánh cổng sắt chậm chạp mở ra. Chiếc xe lướt vào sâu trong sân. Một tên công an già, khoảng trên 50 tuổi từ văn phòng đi ra, chào tên thiếu tá:

– Chào đồng chí ạ.

Tên thiếu tá lễ phép:

– Vâng, xin chào đồng chí trung tá. Chúng tôi cho mang xác của Thiện Minh đến.

Tên trung tá nói khẽ:

– Đồng chí Lê Thanh Vân mới điện thoại bảo thôi không để xác hắn ở đây nữa, mà chở thẳng ra Hàm Tân.

– Hàm Tân à? Tại sao vậy?

– Tại vì ở đây, ngay trung tâm tHàngh phố rất bất tiện. Thứ nhất lỡ các tổ chức quốc tế đang có mặt tại Saigon giở chứng hoạnh học đòi coi mặt mũi hắn thì khổ cho mình. Thứ hai, từ mấy tháng nay bọn Phật tử ở tHàngh phố đã xôn xao về vụ bắt hắn. Nhiều nhóm biểu tình đây đó đã nổi lên. Nếu biết hắn chết, bọn mê tín dị đoan đó kéo nhau tới đòi xác thì rất bất lợi và nguy hiểm cho ta.

Tên thiếu tá gật gù:

– Đúng, nhưng …

– Nhưng sao?

– Nhưng, chở ra Hàm Tân rồi sao?

– Chả sao cả. Ra đó đồng chí Giám đốc Sở công an tHàngh phố sẽ cử phái đoàn ra lập biên bản khám nghiệm giả. Rồi báo cho thân nhân biết, khi thân nhân đến thì lấy lý do đã quá ngày, mình cho chôn cất rồi. Hàm Tân xa xôi quá cho nên không gây sôi động trong dư luận quần chúng đâu.

Tên thiếu tá lại gật gù:

– Hay đó. Anh Vân có dặn cụ thể là ai sẽ mang xác tên thầy tu này ra Hàm Tân không, thưa đồng chí?

– Ảnh nói, tốt hơn hết là chính đồng chí hướng dẫn vụ chở xác này cho đảm bảo. Ảnh đã điện thoại báo cho trại Hàm Tân biết rồi.

– Tôi phải đi ngay?

– Vâng, nếu được.

– Thôi, chào đồng chí.

– À, đồng chí đi vui vẻ nhé.

Tên thiếu tá lại lên xe bảo tài xế chạy thẳng ra Hàngg Xanh. Chiếc xe dừng lại dưới chân cầu Văn Thánh để đổ thêm xăng rồi bon bon chạy theo xa lộ Biên Hòa về hướng Hàm Tân, một huyện nhỏ thuộc tỉnh Thuận Hải, nơi từ sau 75, đầy nhóc các trại tù.

Trước sân chùa Quảng Hương Già lam ở Gò Vấp, Hòa Thượng Thích Trí Thủ cầm tờ giấy báo tử mà cứ ngơ ngẩn như xuất thần. Ông đọc đi đọc lại tờ giấy mỏng dính, vàng khè ấy không biết bao nhiêu lần. Vẫn có chừng ấy chữ. Nội dung thật vô cùng đơn giản: Ông Đỗ Xuân Hàng, tên đạo là Thích Thiện Minh, sinh năm 1921 tại Quảng Trị, chết tại trại giam Hàm Tân thuộc huyện Hàm Tân tỉnh Thuận Hải vào ngày 18.10.1978. Lý do: bệnh.

Ông đọc lại lần nữa. Rồi lại lần nữa. Vẫn bao nhiêu chữ. Giản dị biết mấy mà cũng thưong tâm biết mấy. Lòng vị thiền sư già bỗng dưng nhói lên, nghẹn ngào. Nước mắt ông rưng rưng chảy ra long lanh trên đôi khoé mắt nhăn nheo. Đã xong, một kiếp người. Ông thở dài, bâng khuâng nhớ lại hình ảnh của vị Thượng Tọa Phó Viện trưởng Viện Hóa Đạo, trí tuệ minh mẫn, ăn nói hùng hồn và quyến rủ lạ thường, đạo đức ngời lên như một tấm gương sáng trong Giáo hội. Rồi cũng qua đi, qua đi hết. Ông tưởng tượng thân xác thầy Thiện Minh giờ này có lẽ đã lạnh, lạnh lắm ở một nơi nào đó có cái tên dễ khiến người ta hãi hung là Hàm Tân kia. Hòa Thượng Thích Trí Thủ ngồi bất động thật lâu. Hai mắt ông nhắm nghiền lại mà nước mắt cứ ứa ra hoài.

Ngày hôm sau, Hòa Thượng Thích Trí Thủ đích thân dẫn mấy vị thị giả ra Hàm Tân viếng thầy Thiện Minh lần cuối. Đường khúc khuỷu mù bụi. Cái nắng của một miền biển gay gắt chói chang không tưởng. Hòa Thượng lịm người trong cơn choáng váng mỏi mệt và trong nhịp lắc bềnh bồng của chiếc xe qua những khúc đường đất mấp mô gập ghềnh.

Tên trung tá trưởng phòng công an quận Hàm Tân ra tận cổng đón Hòa Thượng với vẻ xăn xái, lễ độ đến bất ngờ:

– Xin kính chào Hòa Thượng. Chắc Hòa Thượng đi xe xa như thế mệt lắm?

– Xin cám ông. Không sao ạ.

– Xin mời Hòa Thượng và các vị vào uống đỡ miếng trà.

Hòa Thượng Trí Thủ từ chối:

– Cám ơn ông. Xin khất dịp khác.

Xin ông cho phép chúng tôi được viếng Thượng Tọa Thiện Minh ngay được không ạ?

– Tên trung tá công an cười cười ra bộ dễ dãi:

– Thưa, được chứ ạ. Chúng tôi cũng biết là các vị nóng lòng lắm. Xin mời vào trong này ạ.

– Xác Thượng Tọa Thiện Minh đặt trong một căn phòng nhỏ. Ông nằm bẹp dí trên giường, người mỏng như một xác lá, một chiếc khăn trắng phủ choàng lên bên trên. Khuôn mặt ông xanh thật xanh nổi lên vài vết bầm tím nho nhỏ. Một vết đứt ngắn nằm ngay trên cánh môi dưới của ông nhưng đã được rửa sạch máu nên rất khó thấy.

Mọi người đứng lặng. Lòng ai cũng cồn lên nhức nhối. Thượng Tọa Thiện Minh mới bị bắt ngày 13.4.78, tức mới hơn 6 tháng thế mà ông thay đổi nhiều quá. Người gầy quắt lại. Miệng ông há hốc ra và nhô cao.

Hòa Thượng Trí Thủ nghiêng mình hỏi tên trung tá công an đang đứng bên cạnh:

– Ông cho phép tôi được vuốt mắt người quá cố?

Tên trung tá lắc đầu:

– Thưa không được ạ. Mong Hòa Thượng thông cảm. Vị Thượng Tọa đây từ trần đã hơn hai ngày, đến gần, sợ không được bảo đảm cho sức khỏe của các vị đâu ạ.

Năn nỉ mấy, tên trung tá công an cũng khăng khăng nhất định không cho ai được đến gần tử thi. Mọi người không biết cách nào khác hơn là đứng lâm râm tụng niệm. Một lát sau, tên trung tá mời tất cả ra ngoài, vào phòng khách của phòng công an được trang trí khá sặc sỡ.

Đợi mọi người ngồi hết xuống ghế, tên trung tá mới lên tiếng:

– Thưa các vị, trước hết, tôi tHàngh thật xin chia buồn với các vị về cái chết của ông Đỗ Xuân Hàng. Vì có những Hàngh động khả nghi thiếu chân tHàngh và thiếu thân thiện với cách mạng nên ông Đỗ Xuân Hàng được tạm giữ để điều tra trong mấy tháng nay. Chẳng may vì già yếu, ông lâm bệnh bất ngờ. Chúng tôi đã tận tình cho chạy chữa nhưng cuối cùng không thể cứu chữa được. Thật đáng tiếc. Đây là điều hoàn toàn ngoài ý muốn của chúng tôi.

Tên trung tá công an cúi xuống lật lật xấp hồ sơ dày cộm trước mặt. Hắn rút ra một xấp giấy rồi nói:

– Đây là hồ sơ bệnh lý của ông Đỗ Xuân Hàng. Ông ngả bệnh vào ngày 29.9.1978. Y sĩ trong trại tận tâm khám và chữa cho ông nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Từ ngày 5.10, trại và phòng công an chúng tôi cho mời các bác sĩ có nhiều kinh nghiệm từ bệnh viện Thuận Hải về để chữa trị. Mặc dù các bác sĩ và chúng tôi hết sức cố gắng song cuối cùng, đến ngày 18.10 vừa rồi, ông Đỗ Xuân Hàng đã từ trần.

Tên trung tá công an thở dài thườn thượt. Hắn im lặng một lát làm ra bộ ngậm ngùi rồi trầm ngâm nói tiếp:

– Sau khi ông Đỗ Xuân Hàng mất, chúng tôi có mời một phái đoàn y khoa kám nghiệm tử thi để biết chính xác căn bệnh hiểm nghèo mà ông Hàng bị. Các bác sĩ đã đi đến kết luận là ông Hàng bĩ đau thận cấp tính.

Tên trung tá công an rướn người ra phía trước đưa cho Hoà Thượng Thích Trí Thủ xấp hồ sơ bệnh lý, biên bản khám nghiệm tử thi và mấy tấm phim chụp sọ não của Thượng Tọa Thiện Minh. Hoà Thượng Trí Thủ thờ ơ cầm xấp hồ sơ trên tay. Ông liếc xuống đoạn cuối tờ biên bản khám nghiệm tử thi thấy ngoằn ngoèo mấy chữ ký:

Ông Đỗ Văn Thuận, bác sĩ bệnh viện Thuận Hải.

Ông Nguyễn Văn Hùng, trung tá tiến sĩ pháp y thuộc Viện khoa học hình sự Bộ Nội Vụ.

Ông Nguyễn Tiến Dũng, thượng úy.

Ông Ngô Quang Dẫn, trung sĩ, Tự nhiên mắt Hoà Thượng chợt cay sè. Nước mắt chảy ra, rơi nhòe trang giấy vàng khốc trên tay. Ông rưng rưng:

– Thưa ông, chúng tôi có thể xin phép được mang thi hài ông Hàng về nhà mai táng được chăng?

Tên trung tá công an lắc đầu:

– Rất tiếc, theo quy chế về vấn đề giam giữ, tử thi tù nhân sẽ được chon cất tại chỗ.

– Vậy thì, thưa ông, việc mai táng ông Hàng sẽ được tổ chức vào lúc nào và ở đâu?

– Có lẽ ngay chiều nay.

– Chúng tôi rất mong được tham dự buổi mai táng chiều nay, chắc ông chấp thuận.

Tên trung tá công an cắn môi ngần ngừ một chút rồi đáp, giọng cứng rắn:

– Thưa, mong ông thông cảm. Không phải chúng tôi khắt khe nhưng có điều là nội quy không cho phép ạ.

Hoà Thượng Trí Thủ mềm giọng năn nỉ:

– Chúng tôi thiết tưởng điều đó không có gì trái với nội quy. Chúng tôi chỉ xin đứng làm người tham dự cuộc mai táng để tiễn đưa người quá cố lần cuối. Chúng tôi không rõ khi còn sống Thượng Tọa Thiện Minh có phạm lỗi gì với nhà nước chăng, nhưng, ngay cả khi ông có lỗi thì bây giờ Thượng Tọa cũng đã qua đời rồi, xin ông nghĩ lại giùm cho.

Tên trung tá công an vẫn khăng khăng:

– Chúng tôi hiểu và chúng tôi rất thông cảm. Nhưng cũng xin ông nhớ cho là, dù đã chết thì ông Đỗ Xuân Hàng vẫn là một tù nhân. Chưa có lệnh nào xóa án cho ông ấy cả.

Hòa Thượng Trí Thủ hơi giận:

– Thưa ông, cũng chưa có tòa án nào kết tội ông Đỗ Xuân Hàngg cả.

Tên trung tá công an bướng:

– Nhưng ông ấy vẫn bị liệt vào hạng bị tình nghi về chính trị.

Hòa Thượng Trí Thủ gắt:

– Vậy, thưa ông, tình nghi và tù nhân giống nhau?

Tên trung tá công an đứng dậy:

– Vâng, thưa ông, giống nhau.

Hắn xếp lại chồng hồ sơ trên bàn rồi châm một điếu thuốc Samit nói:

– Thưa các vị, tất cả những gì cần trình bày, tôi đã trình bày xong. Bây giờ, xin lỗi là tôi phải đi họp. Xin chào các vị.

Nói xong hắn te tái đi ra. Hòa Thượng Trí Thủ vẫn ngồi chết cứng trên ghế. Bên tai ông vẫn còn văng vẳng giọng nói đanh ác của tên trung tá công an hồi nãy: “dù đã chết thì ông Hàng vẫn là một tù nhân”.

2. Hòa thượng Thích Đôn hậu, Lời Tuyên Bố
trước hai vị đại diện Ủy ban thường vụ Quốc hội nước CHXHCNVN (GH Minh Hạnh Tập, 14)

Linh Mụ, ngày 08 tháng 12 năm 1978

Thưa quý vị,

Chắc quý vị đã biết một cách rõ ràng là Phật giáo chúng tôi luôn luôn gắn liền với dân tộc. Phật Giáo với dân tộc gắn liền với nhau như môi với răng. Mà Phật Giáo và dân tộc vì gắn liền với nhau cho nên khi ra Bắc, tôi được các vị cho biết, những thời qua, các vị cách mạng tiền bối, kể cả Hồ Chủ tịch, mà hiện tại các vị như là Thủ tướng Phạm văn Đồng .v.v… thì đã ở chùa, để mà tiếp tục làm cách mạng, thì trong khi đó nếu Phật Giáo không phải là yêu nước thì trong khi mà các Ngài ở chùa đó, nếu các nhà sư mà xấu, thì chắc là các Ngài cũng không còn đến ngày nay để lãnh đạo. Và từ đó về sau, trải qua những cuộc kháng chiến chống Pháp, đến chống Mỹ, các vị cũng biết rằng nhà chùa, nhất là nhà chùa là những nơi giúp đỡ, chở che cho cán bộ, bộ đội như thế nào! Và ngay cả Tết Mậu Thân, dù cán bộ, bộ đội về nhiều như thế, về thành phố Huế nhiều như thế, thì về ở đâu, không phải là ở nhà đạo khác mà chỉ là ở nhà Phật tử, mà nếu như Phật tử mà họ xấu, họ không có tinh thần yêu nước, thì khó mà thực hiện được cuộc cách mạng vùng lên trong Tết Mậu Thân.

Nói như vậy để thấy rằng Phật Giáo luôn luôn gắn liền với cách mạng. Vì gắn liền với cách mạng cho nên khi nghe đến giải phóng chỗ nào thì người Phật Giáo hoan nghênh lắm. Mà nhất là khi nghe giải phóng đến Sài gòn, thì phấn khởi vô cùng, hoan nghênh hết sức. Từ đó thì cán bộ, bộ đội về khắp tất cả, từ nông thôn cho đến thành thị, mà ở đâu có bóng của các vị, của anh em cán bộ, bộ đội, thì đồng bào, mà trong đó đa số là Phật tử, thấy các anh thì họ hết sức là hoan nghênh, vui vẻ ra đón chào. Người thì bắt tay, người thì vuốt vai, người thì cầm áo, người thì ngó mà rất hoan nghênh, cứ ngó mãi mãi, cứ cười mãi. Họ thấy các anh em, họ nhìn các anh em như là anh em, con cháu chú bác gì của họ đi xa, đi làm nhiệm vụ thành công mà về. Từ đó có cái gì họ cũng đem ra mời ăn, thành ra đoàn kết, mà còn là thương yêu nữa. Chẳng những thương yêu mà còn là kính nể nữa, kính trọng nữa. Bởi vì họ thấy anh em là những người có công với cách mạng, có công trong cuộc kháng chiến, là những người nếm mật nằm gai đem lại độc lập, hòa bình cho quê hương.

Nhưng mà thưa quý vị!

Cái tình đoàn kết đó, thương yêu đó, kính trọng đó chỉ có được mười ngày thôi. Sau mười ngày đó, thì đoàn kết xưa nay nó rã bành tô hết, và cái lòng thương yêu đó, sau đó họ ghét cay ghét đắng. Tình kính trọng đó, lòng kính trọng đó trở lại họ khinh đáo để!

Tại sao vậy ? Rất dễ hiểu thôi.

Là anh em cán bộ, bộ đội, như tôi nói khi nãy, là về khắp, về từ hang cùng cho tới thành thị, nông thôn. Đi bất cứ đâu, về đạo khác thì chúng tôi không biết, chơ về Đạo Phật, các nhà chùa mà nhứt là những chỗ có người tu học ở đông, thì anh em nói như thế nầy: “ Trước kia tu là phải rồi, nhưng mà bây giờ hòa bình độc lập rồi tu mà làm gì nữa, thì các vị nên về đi, mà lo sống, lo từng người sống thì hơn. Chùa là gì? Chùa là xương máu của đồng bào, mà rồi đây trước sau người ta cũng lấy thôi. Bởi vì của đồng bào, thì bây giờ lấy để làm việc lợi ích cho đồng bào, người ta cũng sẽ lấy làm công việc, khi đó các ngươi cũng sẽ về. Vậy thì trước sau chi cũng về, bây giờ về trước cho rồi còn hơn. Thêm nữa, các người theo Đạo Phật thì thử hỏi gần ba ngàn năm ni, Đạo Phật ra đời gần ba ngàn năm ni, họ đã đem lại cái gì lợi ích cho nhân dân chưa ? Mà đó, cách mạng ta làm thành tựu như vậy đó, mang lại hòa bình, độc lập cho dân tộc. Như vậy tôn thờ cách mạng hơn tôn thờ Phật.

Sự phát biểu của anh em, bắt đầu từ đó thì tình đoàn kết, thương yêu, kính trọng các anh em nó còn một nửa, còn phần nửa rồi sẽ hết, mà nó còn thâm nữa. Tiếp theo sự vận động của anh em, lại còn khủng bố các nhà chùa, nhục mạ những nơi Niệm Phật đường, không cho họ đến làm lễ và nói những lời thật khiếm nhã.

Tiếp theo thì các anh em phá hủy tượng Phật lộ thiên. Đó, như tôi đã nói khi nãy, tiếp theo sự phá hủy tượng Phật lộ thiên, còn bắt bớ, giam cầm nhiều người.

Sau đây còn bắt các vị tu sĩ Đại diện các Tỉnh. Thí dụ: như đưa tới cho các vị đó biên bản bảo ký vô. Rồi trong biên bản đại ý nói thế này. “cái giảng đường của chùa, chúng tôi bằng lòng cho Ủy ban mượn sử dụng”. Biểu vị Đại diện đó ký vô. Vị Đại diện nói thế nầy: Chúng tôi không thể ký được, bởi vì chúng tôi có nhiệm vụ giữ gìn mà không có nhiệm vụ giao cho ai hết. Bởi vì đây là tài sản của Viện Hóa Đạo. Nếu có sự ủy thác, giấy tờ gì của Viện Hóa Đạo chúng tôi sẵn sàng giao. Đây chưa có mà chúng tôi giao chúng tôi có lỗi.

Họ nói rất có lý, nhưng rồi các ông đó bị bắt, không lấy cái lý do đó, chỉ lấy lý do mấy ông sư đó là phản động, mấy ông sư đó là theo CIA, theo Mỹ, theo ngụy.v.v.. Nói như vậy mà bắt. Rồi lần lượt bắt cho đến các vị lãnh đạo trong Viện Hóa Đạo nữa, rồi bắt Thiện Minh nữa, rồi để Thiện Minh chết nữa.

Thưa quý vị,

Quý vị biết tôi là người trong Viện Hóa Đạo, tôi không thể ngồi trên cơ quan của Nhà Nước mà nhìn Phật Giáo chúng tôi bị đàn áp tơi bời như vậy được. Thêm nữa theo nguyên tắc, hạ cấp phục tùng thượng cấp, tôi là ngồi trên thượng cấp, trong khi các địa phương làm như vậy đó, là hạ cấp. Thì dầu trực tiếp hay gián tiếp ít hay nhiều tôi đã ra lịnh cho địa phương bắt thầy tu giam cầm.v.v.. thì đó là điều rất đau đớn, tôi không làm được, tôi không chịu được.
Bây giờ chúng tôi mời các vị đóng địa vị tôi, các vị làm sao? Các vị phải làm như tôi là cùng.
(Đến đây ông Bùi San mới lên tiếng, đương nhiên là nãy giờ chăm nghe ghê lắm. Bây giờ ông mới lên tiếng. Ông nói: “Thưa cụ, kể ra cụ đã có tham gia cách mạng tám năm trường, bây giờ tuổi già sức yếu, cụ nghỉ cũng phải, nhưng mà nghỉ cách nào kia, chớ nghỉ như cụ thì chưa đúng lúc và chưa đúng cách. Mong cụ nghĩ lại.)

Tôi xin trả lời:
“ Sự từ chức của tôi vừa đúng lúc mà vừa đúng cách. Đúng lúc là khi ông Hoàng Phương Thảo, ông lên vận động tôi ra ứng cử, thì sau khi từ chối không được, buộc tôi phải ra. Như vậy tôi phải ra, nhưng mà tôi phải có lời yêu cầu: là tôi có hai nhiệm vụ phải làm tròn, Phật Giáo và dân tộc, thì tôi ra ứng cử, nếu rủi mà đắc cử, (tôi xin nhấn mạnh) nếu rủi mà đắc cử, thì sau đó không làm được gì trong hai nhiệm vụ nói trên, thì tôi sẽ lui khi đó.

Thế mà thật, sau khi đắc cử, dù là đắc cử cách gì, sau đó tôi thường nhận được bao nhiêu lá thơ, bao nhiêu lá đơn, nội dung những lá đơn họ đưa nói thế nầy: “ Kính thưa Hòa thượng Đôn Hậu, Đại biểu Quốc hội, tôi Nguyễn văn H, một cử tri ở phường đó, hôm nay tôi bị điều oan ức như bị cướp nhà, như bị choán đất. v..v..trước sự oan ức đó làm cho tôi hết sức khổ đau. Vậy tôi xin yêu cầu Đại biểu Quốc hội can thiệp cho người dân được nhờ”.

Tôi liền phê bên lề như thế này: “Tôi đề nghị Ủy ban nhân dân Tỉnh cho cưú xét, giúp đỡ cho đương sự được thỏa mãn theo yêu cầu và cho tôi biết kết quả”. Thì tôi chỉ làm chừng nấy thôi. Nhưng mà cái đơn nớ đưa đi, chẳng khác nào viên cát bỏ thêm vào trong bãi sa mạc, nghĩa là nó chỉ đi mà không lại. Bên kia thì người dân cứ tới hỏi, cứ tới thúc. Rồi người dân khác cũng vậy, thì như vậy chứng tỏ tôi không làm tròn nhiệm vụ đối với người dân.

Còn đối với Phật Giáo, thì tôi lại càng không làm tròn nữa. Trước cái sự bắt bớ, giam cầm cho đến bắt các vị lãnh đạo trong Viện Hóa Đạo, cho đến bắt Thiện Minh, rồi để Thiện Minh chết nữa. Trong khi đó tôi là Đại biểu Quốc hội, tôi chẳng làm gì được cả, chẳng can thiệp gì được cả. Tôi đau khổ hết sức và thêm nữa theo nguyên tắc hạ cấp phục tùng thượng cấp thì các địa phương làm như vậy là hạ cấp. Tôi ngồi trên thượng cấp, dù trực tiếp hay gián tiếp, ít hay nhiều tôi đã ra lịnh cho địa phương bắt bớ, giam cầm để cho người lãnh đạo Phật Giáo phải bị chết. Tôi hết sức là đau khổ. Bây giờ tôi mời các vị đóng địa vị tôi thì các vị phải làm sao, cũng phải lui như tôi. Vì thế cho nên tôi lui, tôi giải nhiệm. Đó là đúng lúc, bởi vì cả hai nhiệm vụ không làm tròn. Một nhiệm vụ không làm tròn lui là được rồi, huống chi đây cả hai đều không làm tròn, Tôi lui là phải rồi. Đó là đúng lúc.

Đúng cách, là Quốc hội, đương nhiên năm mươi triệu người dân, cử lên năm trăm Đại biểu. Năm trăm Đại biểu đó về Hà Nội, bầu lên một Ủy ban Thường vụ Quốc hội, thì Ủy ban Thường vụ Quốc hội thay cho năm trăm Đại biểu, cũng như năm trăm Đại biểu thay cho năm mươi triệu người dân, thì Ủy ban Thường vụ Quốc hội là cơ quan quyền lực tối cao, mà tôi từ chức với Ủy ban Thường vụ Quốc hội đó là phải cách. Chớ bây giờ bảo nói với người dân sao? Nói với người dân một à! Nói với từng người dân một không bằng Ủy ban Thường vụ Quốc hội .

(Nói đến dây, Ông Bùi San nói tiếp: “Thưa cụ chánh phủ ta, gặp lúc nó cũng căng thẳng quá, biên giới Campuchia-Việt Nam như vậy (khi đó dân Pôn-Pốt đang còn rắc rối) biên giới Trung Quốc-Việt Nam như vậy, các nước xấu nó chưởi ta như vậy, cộng thêm cái đơn từ chức của cụ có lý do nữa, mà cụ có nói dù là cụ lui nhưng mà với nhiệm vụ công dân cụ cứ đóng góp, thì muốn đóng góp nhiệm vụ công dân, không lúc nào hơn lúc nầy, xin mời cụ ngồi lại là phải”).

Tôi cúi xuống, suy nghĩ một lúc. Ngẩng đầu lên tôi nói: “Tôi rất cảm động trước cái lời thành thật của cụ”. Tôi ngừng một lúc nữa, tôi nói: “Thôi bây giờ thế nầy, tôi nghĩ như thế nầy” (và trong khi đó tôi chỉ nói như vậy, chứ chưa tỏ cái ý kiến gì, thì thấy hai ông sắc mặt nó vui lên. Đổi lại thế ngồi, lắng nghe).

Tôi nói: “Thưa các vị, theo các vị biết đó, Phật Giáo chúng tôi sống dưới bao nhiêu chế độ, bị đàn áp một cách thiệt khe khắt. Người Phật tử luôn luôn trông mong có một chế độ nào cởi mở hơn, biết điều hơn. Để đem lại cho họ, để trả lại cho họ những quyền lợi nào, một phần quyền lợi nào đã bị mất. Thế nhưng mà từ khi giải phóng hoàn toàn đến nay, Phật Giáo chúng tôi chẳng những không được trả lại một quyền lợi nào bị mất, mà còn bị mất thêm ba mươi lần nữa. Như thế là ở trên tang tóc khổ đau của Phật Giáo đồ đã chịu bao nhiêu năm. Sau khi giải phóng Phật Giáo đồ chúng tôi bị bao nhiêu khổ đau tang tóc, thì bây giờ để vơi bớt đi phần nào đau khổ của Phật Giáo đồ chúng tôi, mà tôi có thể ngồi lại địa vị Quốc hội được thì trước hết tôi xin có Ba lời yêu cầu, Ba lời yêu cầu này mà được Chánh phủ chấp nhận và thể hiện lúc nào thì tôi ở lại lúc ấy, mà không thì thôi.

Điều thứ nhứt:
Là chánh phủ trả tự do cho tất cả các vị tu sĩ bị bắt bớ giam cầm đã lâu mà không bị can án. (Ông Bùi San ngó tôi, ông thuật lại “mà không can án”).

Tôi nói: “Đúng. Chúng tôi không phàn nàn cái chuyện bắt bớ, thấy có tội thì cứ bắt. Nhưng mà nó có hai cách, bắt bớ rồi thì phải điều tra, điều tra mà thấy họ có tội đưa ra tòa mà xét xử, mà thấy họ không có tội cứ đưa trả tự do cho người ta về. Cái gì lại cũng không đưa ra tòa, mà cũng không xét xử, để giam mãi như vậy. Cho nên tôi đòi hỏi điều thứ nhứt: Trả tự do ngay cho các vị tu sĩ bị bắt bớ, giam cầm đã lâu mà không bị can án”

Điều thứ hai:
Hãy dưa cái chết của Thượng tọa Thiện Minh ra ánh sáng, nghĩa là phải đưa cái người giết Thiện Minh ra ánh sáng. Không nói lôi thôi gì hết. Có người giết !

Điều thứ ba:
Là chánh phủ hãy cho chấm dứt tình trạng khủng bố Phật Giáo đồ ở các địa phương.
***
Bây giờ để nói rõ thêm ở điều thứ hai.
Tại sao tôi dám nói Thiện Minh chết có người giết. Tôi dám nói có cơ sở. Nhưng trước hết tôi xin hỏi: “Thiện Minh có tội chi mà bắt, mà bị bắt? ”
Cái câu hỏi đó, cơ quan ở Sài Gòn đã trả lời: Thiện Minh có ba tội:

Tội thứ nhứt là còn quyến luyến chế độ cũ.
Thứ hai là tội vượt biên
Thứ ba là đời tư không tốt.

Tôi xin lần lượt hỏi từng điểm một, hỏi cơ quan từng điểm một.
Cơ quan nói: ”Thiện Minh còn quyến luyến chế độ cũ”. Vậy thì tôi xin hỏi: ”Cơ quan nói Thiện Minh còn quyến luyến chế độ cũ đó là cơ quan nghe hay là cơ quan thấy. Mà cơ quan nghe thấy ấy vào trong thời gian nào, vào trong địa điểm nào? Và thời gian, địa điểm mà các vị nghe thấy đó, có ai làm chứng không? Mà người làm chứng đó có công tâm không?trung lập không? đạo đức không, vô tư không? Mà Thiện Minh đã thừa nhận chưa cái đã. Đó, có đủ tất cả điều kiện như vậy, rồi nắm những điều kiện đã hội đủ đó, đưa lên mà nói: Đây nì, đây nì! Rõ ràng Thiện Minh còn quyến luyến chế độ cũ, bằng cớ đây. Mà đây không phải như vậy. Cơ quan cứ nói Thiện Minh còn quyến luyến chế độ cũ, khi hỏi thế nào xin cho những cái ví dụ, thì các ông lúng túng. Cái lúng túng của các ông chứng tỏ các ông vu khống”.
Thứ hai: Các ông bắt Thiện Minh vì tội vượt biên, vượt biên như thế nào? Có phải vượt biên từ Sài Gòn qua Gia Định rồi vượt biên từ Gia Định về Lái Thiêu không? Tôi hỏi như vậy có tánh cách khôi hài, nhưng mà không phải, nó thế nầy: sau khi Thiện Minh ở nơi cư xá Quảng Đức, bị thâu thẻ cư trú, rồi Thiện Minh về Già Lam ở, rồi tới hỏi giấy tờ không có, rồi bắt. Ở chỗ khác, hỏi giấy tờ không có cũng bị bắt. Bây giờ chỉ có cái tìm chỗ đất nào đó để ở, để sanh sống, cho nên về Lái thiêu. Cái ngày đó Thiện Minh đi từ Sài Gòn qua Gia định về Lái thiêu, đều ngồi trên ô tô, đi trên quốc lộ, như vậy mà gọi là vượt biên thì ở Sài gòn vượt biên cách đó mỗi ngày có triệu người tại sao không bắt?

Cơ quan nói: ”Không, Thiện Minh vượt biên có tài liệu nguy hiểm lắm, cha đâu có phải nói chơi!”

Vâng, cơ quan nói Thiện Minh vượt biên có tài liệu nguy hiểm. Nhưng tôi xin hỏi: ”Đã có tài liệu nguy hiểm tại sao từ khi Thiện Minh bị bắt, cho đến khi chết, ngót thời gian sáu tháng, trong thời gian sáu tháng đó tại sao cơ quan không công bố tài liệu nguy hiểm nớ ra cho thiên hạ đều biết, để đến bây giờ các ông mới đưa ra các bản đánh máy gọi là tài liệu này, tài liệu khác. Các ông đưa chừng ấy, chứ đưa một trăm bản cũng được, một ngàn bản cũng được, có ai đối chất nữa mà sợ”. Đó là thứ hai các ông vu khống!

Thứ ba: Các ông bắt tội Thiện Minh có đời tư không tốt. Thì Thiện Minh có đời tư không tốt, chơ đâu phải có đời công không tốt. Nhưng mà có đời tư không tốt của người ta, trong nhà người ta, mặc kệ người ta. Chuyện gì chánh phủ mà bắt? Giả sử như có đời tư không tốt các ông căn cứ vào đâu để mà nói Thiện Minh có đời tư không tốt. Chắc chắn các ông căn cứ vào tờ báo Sóng thần chơ gì! Mà tờ báo Sóng thần ai chủ trương? Chu tử. Theo các ông nói: Chu tử là CIA. Mà CIA là thế nào? Là người ghét Thiện Minh đáo để. Cho nên đã bỏ tù mười lăm năm, đã ám sát bằng lựu đạn. Thế mà bây giờ nói Thiện Minh cứ căn cứ vào tờ báo Sóng thần để mà lên tội, lên án. Đó là thứ ba các ông vu khống!

Đến đây, tôi kết luận được rồi đấy. Bởi vì lối lý luận của chúng tôi bao giờ cũng kết luận sau khi suy luận. Suy luận rồi đấy, bây giờ tôi xin kết luận: là Thiện Minh không có tội chi hết. Nghĩa là người bị bắt không có tội thì người đứng ra bắt có tội. Đã là như vậy, tại sao chánh phủ làm cái việc lạ lùng hết sức, đi bắt tội cái người không có tội chi hết là Thiện Minh, mà dung tha cho người có tội là cơ quan! Thế rồi để cho người ta chết. Tôi thì tôi không biết rõ Luật Quốc tế lắm, nhưng mà tôi đoán chắc rằng Luật Quốc tế không cho phép để cho người bị bắt chết trong trại giam. Mà đây Thiện Minh đã chết trong trại giam.

Vậy tôi xin hỏi: Thiện Minh chết bằng cách gì? Cơ quan trả lời: Chết vì xuất huyết não.
Tôi hỏi: Bằng cớ đâu?

Các ông nói; Ô, có cả Hội đồng Bác sĩ khám nghiệm, chớ đâu phải nói chơi!
Vâng, theo các ông nói có Hội đồng Bác sĩ khám nghiệm. Cũng như trước kia Ngô Đình Diệm làm như vậy, cũng nói có Hội đồng Bác sĩ khám nghiệm thì chuyện đó chúng tôi quen thuộc lắm rồi.

Có khó gì, đến nơi điện thoại, giở điện thoại lên:” Alô…Alô…cho gặp Bác sĩ này, Bác sĩ khác. Mời đến gấp, mời đến gấp”. Khi mấy ông Bác sĩ đến thì các ông đưa ra cái bản đánh máy biểu ký vào. Đó tức là khám nghiệm. Thì tôi tưởng cái lối khám nghiệm đó không có giá trị gì hết. Mà tôi tưởng khám nghiệm có ý nghĩa thế này, phải có ba thành phần như thế này:

Thứ nhứt là cơ quan.
Thứ hai là Hội đồng Bác sĩ
Thứ ba là Viện Kiểm sát nhân dân.
Thứ tư là Tòa án nhân dân.
Như vậy mới có nghĩa, nhưng mà chưa đủ. Phải có thành phần thứ ba, là thân nhân của đương sự, là bà con của Thiện Minh nữa, mà đặc biệt là Viện Hóa Đạo nữa. Như vậy mới có nghĩa.

Đây cơ quan trọng yếu là thân nhơn của đương sự, là Viện Hóa Đạo đã không có, đến cơ quan thứ yếu là Tòa án với Viện Kiểm sát cũng không có mà chỉ có cơ quan công an với Bác sĩ, thì như vậy cơ quan khám lại cơ quan thôi.
Đến đây tôi có thể kết luận:
“Thiện Minh chết không phải vì xuất huyết não, mà vì BÀN TAY TỘI ÁC CHÍNH TRONG CƠ QUAN TẠO RA!”
Trong cơ quan đã tạo ra vụ Cần thơ rồi, đã tạo ra vụ Quách thị Trang rồi. Bây giờ tạo ra vụ Thiện Minh nữa. Rồi tạo ra vụ khác nữa. Bao nhiêu, tạo bao nhiêu cái vụ như vậy rồi trút vào trong chính phủ.
Là một công dân tôi không thể để cho cơ quan làm những cái việc bất chính như vậy, để cho chánh phủ phải bị tổn thương.
Và muốn cho việc làm của mình khỏi mang tiếng là mờ ám, các ông đã tin cho Viện Hóa Đạo biết. Nghĩa là để cho Viện Hóa Đạo về đó coi Thiện Minh chết rõ ràng đó. Nhưng mà các ông còn làm như vậy chừng nào, thì vấn đề càng mờ đi chừng nấy. Là bởi vì, được tin rồi, được tin liền, thì Viện Hóa Đạo về liền, về liền thì thấy các ông đã bỏ trong hòm mà liệm rồi, chỉ chừa cái mặt.
Rồi Viện Hóa Đạo xin về, xin đem về chôn cất, các ông không cho.

Tại sao vậy ???
Đến đây thì thấy rõ ràng quá. Là tại sao Thiện Minh chết ba ngày các ông mà tin. Mà tại sao tin rồi Viện Hóa Đạo về liền, mà các ông vừa tin đồng thời bỏ vô hòm mà liệm?! Chỉ chừa cái mặt!
Đây thấy rõ ràng quá! Rõ ràng như 2 với 2 là 4. Là trong người Thiện Minh đầy cả thương tích. Muốn che đậy thương tích đó, muốn che đậy, lấp liếm cái việc làm của mình bằng cách là thương lượng, bàn bạc thế này thế khác.
Sau nghĩ rằng không tin thì không ổn, cho nên các ông phải tin. Tin rồi muốn che đậy, thì bằng cách là bỏ trong hòm mà liệm đi. Rồi đến khi xin đem về chôn cất không cho. Bởi vì sợ người ta thấy những cái vết thương mà các ông đã đánh đập.
Thì đến đây tôi kết luận thêm nữa: “Thiện Minh chết không phải là vì xuất huyết não, mà là vì BÀN TAY TỘI ÁC CHÍNH TRONG CƠ QUAN TẠO RA”!
Là một công dân tôi đòi hỏi chánh phủ phải mở cuộc điều tra và tôi tin chắc chắn chánh phủ luôn luôn là sáng suốt, công minh. Mà đã mở cuộc điều tra, tất nhiên là thấy rõ ai làm. Không điều tra thì thôi, mà khi đã thấy rõ ai là thủ phạm thì đương nhiên chánh phủ phải đưa người ấy ra Tòa mà xét xử. Giết người thì phạm cái tội gì theo Hiến pháp, thì cứ đưa ra Tòa mà xét xử.
Và tôi tin các ông biết là lời nói của tôi, lời nói của ông thầy tu già đây nì, là lời nói chắc chắn lắm đây nì. Đã biết thủ phạm rồi các ông cứ đưa ra Tòa mà xét xử theo luật. Đến khi mà định án rồi, thì chúng tôi lấy tư cách Thư ký Viện Tăng Thống kết hợp với các vị Hội đồng trong Viện Hóa Đạo đứng lên xin Chánh phủ khoan hồng cho anh ta, không sợ gì hết.
Chúng tôi không đòi hỏi bồi thường đâu. Chúng tôi chỉ cần ánh sáng mà thôi. Cần nêu ánh sáng lên để cho muôn đời với tương lai biết mà thôi.
Và cuối cùng tôi đề nghị với quý vị, chúng ta nên hy sinh con tốt quèn đi, con tốt đen nớ đi, nếu mà bênh vực chở che cho con tốt quèn đó, rồi vì con tốt đó mà làm hư hết cả tướng sĩ tượng xe pháo ngựa, xong hết cả bàn cờ.
Đến đây, tôi nói quá nhiều rồi, tôi xin hết lời. Và trước khi dứt lời, tôi xin nhắc lại 3 điều yêu cầu:
– Yêu cầu Chánh phủ trả tự do cho tất cả quý vị tu sĩ đã bị bắt, bị giam cầm đã lâu mà không can án.
– Đưa cái chết, nghĩa là đưa cái người giết Thiện Minh ra ánh sáng.
– Chấm dứt tình trạng khủng bố Phật Giáo đồ ở các địa phương.
Được chánh phủ chấp nhận và thể hiện lúc nào tôi sẽ ngồi lại địa vị Đại biểu Quốc hội khi nấy.

Xin chúc các vị được an lành.
(Thế rồi các ông về. Từ đây tôi không biết hai ông về rồi có thái độ như thế nào?)
3. Bùi Hồng Quang (nhóm Giao Điểm)

Thành viên chính thức

Có phải Giao Điểm là cái nầy không?
http://www.giaodiem.us/

GIAO ĐIỂM
P.O. Box 2188
Garden Grove, CA 92842, USA
Điện thoại: (323) 222-4444
Email: khanguyen65@hotmail.com

Nó xài P.O. Box nên không ai biết địa chỉ đích xác ở đâu, nếu không in vài ngàn tấm rải trước cửa office của nó chơi.

Giấy giới thiệu Bùi Hồng Quang

 

 

 

 

Giấy giới thiệu Bùi Hồng Quang

http://tinparis.net/vn_index.html

Vụ án Thầy Thích Thiện Minh chết trong ngục tù cộng sản (1)

Vụ án Thầy Thích Thiện Minh chết trong ngục tù cộng sản (phần 1)

Mạc Thị Hà Tiên. 2008

Nhà sư Thích Thiện Minh (Đỗ Xuân Hàng) chết trong ngục tù cộng sản, 30 năm trôi qua (1978-2008) mà vụ án vẫn còn chìm trong bóng tối. Đến nay hệ quả chung quanh vấn nạn còn ảnh hưởng đến nhiều người; nó chính là luận đề luôn mời gọi nghiên cứu sinh tiến sĩ, học giả tham gia góp phần làm sáng tỏ sự thật lịch sử Việt nam và Phật giáo Việt nam; nó cũng là biến cố cuốn hút với nhiều người theo nhiều cách nhìn khác nhau. Từ lãnh tụ tôn giáo đến Tăng, ni, Phật giáo đồ bởi nhiều lý do mà trên hết chân dung vấn nạn nầy gợi lên gam màu rõ nét về cách hành xử bạo ác của chế độ XHCN với nhà lãnh đạo tôn giáo – Phật giáo; cách “xuống tay” bất nhân vì nó đơn thuần chỉ là một vụ “bị tình nghi về chính trị”. Cho nên, với nhà nước XHCN, vụ án Thích Thiện Minh là một vấn nạn cần phải được che lấp, xóa nhòa; Với các đảng phái chính trị, các đoàn thể dân sự, nói chung là các tổ chức quần chúng đối kháng XHCN thì vụ án Thầy Thích Thiện Minh (1978) cũng như vụ án Linh Mục Nguyễn Kim Điền (1988) là ngọn cờ khơi dậy lòng yêu quê hương dân tộc và tôn giáo trước bảo vũ quốc nạn với pháp nạn Việt nam. Hơn ai hết, với Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất (GHPGVNTN), cái chết của nhà Sư Thích Thiện Minh ngày 18 tháng 10 năm 1978 là vụ án oan khuất, thương tâm cần phải được giải bày để làm rõ tính công minh pháp luật, trả lại sự công minh cho Phật giáo; trên hết phải nói rằng đây là một Đại biến cố với Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất (GHPGVNTN).

Sư Thích Thiện Minh (1922 -1978) Phó Viện trưởng, Viện Hóa Đạo (VHĐ), GHPGVNTN (1971). Quyền viện trưởng Viện Hóa Đạo (1973). Cố vấn Ban chỉ đạo VHĐ (22-01-1977). “Thượng Tọa đã bị tra tấn cho đến chết ngay ở Sàigòn, tại Trại X4 (ở đường Nguyễn Trãi, SG) là trại thẩm vấn (hiểu là tra tấn) và tạm giam trước khi phân phối qua các nhà tù hay trại tập trung. [Sau đó] cộng sản đã chở xác Thượng Tọa [đến khám Chí Hòa, Sài Gòn, nhưng khi xe chở xác Thầy vừa đến cỗng khám Chí Hòa thì “có lệnh trên” phải tức tốc chuyển ngay] ra Hàm Tân [Phan Thiết] để đánh lạc hướng biểu tình của Phật tử ở Sàigòn đang sôi động sau những ngày Thượng Tọa bị bắt. [ * ]

Bối cảnh chính trị miền Nam trước 1975, trong GHPGVNTN xuất hiện nhiều khuôn mặt làm chao đảo chính trường, một trong số đó là Thầy: Thích Trí Quang, Thích Thiện Minh, Thích Minh Châu, Thích Trí Thủ, v.v… quí Thầy thường xuất hiện hòa quyện vào nhau, đan xen nhiều mặt, đến nỗi có người nhìn: Thích Trí Quang (phụ trách hành động), Thích Thiện Minh (phụ trách tổ chức – nhà chiến lược), Thích Minh Châu (phụ trách về đường lối), Thích Trí Thủ (phụ trách cơ sở) như là “bộ tứ” gây nên sóng gió với chính trường miền Nam. Thực tế thì GHPGVNTN bấy giờ không phải là một khối. Chính Thầy Thích Tâm Châu đã xé nát GHPGVNTN ra làm hai mảnh mà hệ quả điêu linh không phải là nhỏ và di chứng nó, đến nay chưa dứt. Theo Ông Nguyễn Văn Hiếu, Bộ trưởng Bộ Văn hóa XHCN Việt nam thì có 2 Phật giáo: “Thống nhất với Phật giáo cách mạng chứ thống nhất làm gì với bọn Phật giáo phản động. Như vậy, “Phật giáo phản động” mà Cộng sản kết án thông qua miệng Nguyễn Văn Hiếu, chính là GHPGVNTN Huyền Quang – Quảng Độ, Thầy Thích Thiện Minh thuộc Giáo Hội nầy và là Thánh tử đạo thời pháp nạn XHCN. Hơn 30 năm trôi qua (1978-2008) đến nay, chung quanh vụ án còn nhiều ẩn số mà những kẻ “dấy máu ăn phần” trong vụ án nầy còn đang dấu mặt, họ tiếp tục gây phân hóa GHPGVNTN trong và ngoài nước mà chùa Phật giáo Việt nam, Houston, Tesax, Hoa kỳ của Thầy Thích Nguyên Hạnh, là một trong những “bãi đáp” được đặc tình Thích Thông Kinh bao thầu kinh tài “trọn gói”. Xin hỏi “Bát đại Huề thượng” xã nghĩa: họ là ai? [ * ]

1. Bối cảnh pháp nạn chung quanh cái chết Thầy Thích Thiện Minh
Sau 1975 cộng sản vào thành, lúc XHCN “cờ thắng trong tay” cũng là lúc GHPGVNTN (Phật giáo Ấn Quang, nhóm theo lập trường dân tộc) bị đặt ra ngoài vòng pháp luật. Điều nầy cũng có nghĩa là ngay cái ngày 30-04-75 nhà nước XHCN đã không nhìn nhận sự có mặt của GHPGVNTN rồi. Khơi nguồn pháp nạn XHCN cũng bắt đầu từ đó nỗ ra và lan rộng toàn quốc từ Quảng Trị đến Cà Mau rồi đưa đến cái chết của nhà sư Thích Thiện Minh là một điển hình.
Nhà tù XHCN với GHPGVNTN mở ra mô thức ngục tù mới gọi là “Nhà tù 4 phòng”: 1. “Sống không nhà; 2. Chết không mồ; 3. Đi không đường; 4. Tù không tội; Ngoài ra còn có “nhà tù di động” (lúc nào công an cũng bám theo thành viên GHPGVNTN); Rồi “nhà tù bay” là loại đã áp tải Thượng tọa Thích Không Tánh từ Hà Nội về Sài gòn (2007); là loại nhà nước dự kiến áp tải Ngài Thích Huyền Quang, Tăng thống GHPGVNTN ra Hà Nội để đưa lên ngôi Pháp chủ năm 2007. XHCN cướp giựt toàn bộ giáo sản Giáo Hội nầy từ tỉnh Quảng Trị đến Cà Mau. Các cơ sở Từ thiện (như Cô nhi viện Quách Thị Trang), Cơ sở giáo dục (như Viện Đại học Vạn Hạnh, hệ thống Trung tiểu học Bồ Đề), Cơ sở xã hội (như lớp học Tình thương) v.v… Pháp nạn diễn ra thật kinh hoàng, khủng khiếp. Chỉ trong vòng 22 tháng (từ tháng 05-1975 đến tháng 03-1977), Viện Hóa Đạo đã có đến 85 (tám mươi lăm) Kháng Thư gởi đến nhà nước CHXHCNVN, thế nhưng không có vụ án nào được xét xử cả. Tiếp sau đó, Nhà nước tiến hành Thống nhất Phật giáo theo mô hình đưa chính trị vào tôn giáo, áp lực Phật giáo nằm trong Mặt trận tổ quốc, Quí Thầy Thích Đôn Hậu, Thầy Thích Thiện Minh, Thầy Thích Huyền Quang, Thầy Thích Quảng Độ, phản kháng quyết liệt, biến cố đã đặt GHPGVNTN trước cơn bảo lũ pháp nạn thảm khốc. Tiếp đến,
1975-05. Liên hiệp thanh niên, sinh viên Sàigòn Gia Ðịnh chiếm cứ Văn phòng Tổng vụ Thanh niên (Trung Tâm Quảng Ðức ở số 294 Công Lý Sàigòn) của Thầy Thích Thiện Minh.

1976-07-22 Thủ Tướng Phạm văn Đồng ban hành Quyết định QĐ 310/TT.G theo đó Tu sĩ các tôn giáo tuổi từ 18 đến 25 phải thi hành nghĩa vụ quân sự. Kết quả là hàng ngàn Tăng sĩ trẻ Phật giáo trên khắp đất nước đặc biệt là miền Trung và Nam Việt Nam phải lên đường tòng quân, một số không muốn cởi áo ca sa trở về thế tục đã phải sống trốn tránh ở các địa phương khác trong tình trạng không có giấy tờ tuỳ thân, không nơi cư trú. Thậm chí nhà sư phải lang thang hè phố, sống vô gia cư, hiện trạng bấy giờ đã gợi lên chân dung tôn giáo XHCN thật thảm não.

1977, Thầy Thích Thiện Minh cố vấn Viện Hóa Đạo (VHĐ) ra thông cáo phản đối việc nhà nước buộc Tăng sĩ trẻ đi nghĩa vụ quân sự.

1977-01-21. Đại hội 7, GHPGVNTN, Thầy Thích Thiện Minh giữ chức Cố vấn VHĐ, GHPGVNTN

1977-03-11 Nhà nước chiếm dụng toàn bộ trụ sở (05-1975 chỉ chiếm có 1 phần) Tổng Vụ Thanh niên (đường Công Lý), tống xuất Thầy Thích Thiện Minh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Thanh niên ra khỏi trụ sở và xóa bỏ quyền cư trú của ngài (xóa tên trong sổ gia đình cũ, không cho lập sổ hộ khẩu mới), Thầy Thích Thiện Minh đã phải lang thang rày đây mai đó, từ chùa viện đến niệm Phật đường. Thế nhưng đến đâu Thầy cũng bị công an xua đuổi bằng cách gây khó khăn với các vị trú trì chủ hộ nơi mà Thầy dừng chân, tạm nghĩ.

1977-04-09. Thông cáo VHĐ/TC/VP
Thầy Thích Thiện Minh phát “Lời kêu gọi 6 điểm bảo vệ Nhân Quyền tại nước CHXHCNVN” gởi đến nhà cầm quyền CSVN đòi hỏi : 1. Thả tù nhân chính trị, tôn giáo và hàng trăm ngàn người khác đang ở trong các trại cải tạo. 2. Thi hành nghiêm chỉnh chính sách tự do tín ngưỡng. 3. Chấm dứt tình trạng tham nhũng của nhân viên chính quyền các cấp. 4. Cho phép những người có khả năng, những người không phải đảng viên của Cộng sản được phép tham gia vào công cuộc xây dựng xứ sở theo khả năng chuyên môn. 5. Yêu cầu cho phép các tu sĩ và tín đồ thuộc các tôn giáo được tiếp tục làm các công tác xã hội mà không phải từ bỏ tôn giáo tín ngưỡng của mình. 6. Phá bỏ mọi bất công, kỳ thị giữa các đảng viên cộng sản và nhân dân. Mọi người đều có quyền công dân.

1977. Thầy Thích Trí Thủ cho biết là “Mặt trận mời tôi với tư cách Viện trưởng Viện Hóa Ðạo GHPGVNTN” tham gia Thống nhất Phật giáo, Hòa thượng đưa việc đó ra hỏi ý kiến Hội Ðồng Viện Hóa Đạo, Thầy Thiện Minh nhân đó xin phát biểu:

“ Xin Hòa thượng Viện Trưởng đừng đưa việc đó ra đây làm khó chúng tôi !”
Hòa thượng Trí Thủ hỏi lại: “Làm khó cái gì?”
Hòa thượng Thiện Minh thưa: ” Nếu Hội Ðồng nầy đồng ý để Hòa thượng làm việc đó với tư cách Viện trưởng Viện Hóa Ðạo, tức là đồng ý dẹp bỏ Giáo Hội này sau khi Giáo Hội mới thành lập. Còn nếu không đồng ý, thì có sự khó khăn đến với các vị trong Hội Ðồng và cả Giáo Hội ta nữa. Vậy Hòa thượng nên tự ý lựa chọn và làm với tư cách cá nhân của Hòa thượng mà thôi. Chúng tôi không thể nói nên hay không nên trong việc nầy” .

Lúc bấy giờ trong cuộc họp không ai có ý kiến gì khác, coi như mặc nhiên đồng ý với Thầy Thiện Minh đã nói. [ * ]

1977? Mai Chí Thọ Giám đốc công an Thành Phố HCM, trong cuộc họp với Phật Giáo, ông Thọ đã tuyên bố: “có thể quý thầy nói hàng ngàn người nghe, chúng tôi nói không ai nghe, nhưng chúng tôi có súng, có nhà lao, có quân đội. Tất cả chúng tôi có trong tay. Liệu các thầy có chống đối được không và chống đối đến bao giờ?”

Thầy Thích Thiện Minh trả lời: “tôi nghĩ rằng có lẽ ông đã nói sai. Hơn ai hết ông biết rằng trong suốt thời gian đương đầu với Pháp và với Mỹ, kẻ khác chứ không phải là ông đã nói ra những câu tương tự như vậy. Lịch sử đã chứng minh rằng súng đạn và nhà tù không phải là tất cả, lại càng không phải là yếu tố tất thắng. Một Ngô Ðình Diệm với 9 năm cai trị bằng mật vụ; một Tần Thủy Hoàng với chính sách bạo ngược đốt sách, chôn học trò. Kết quả như thế nào? Ðúng, chúng tôi, một tất sắt cũng không có trong tay và các ông thì có tất cả. Nhưng chúng tôi biết bài học lịch sử”.
Cùng với Viện Hóa Đạo, Thầy Thiện Minh đã phản kháng mạnh mẽ trước những áp lực nặng nề của nhà nước XHCN giáng xuống GHPGVNTN. Những biến cố như thế đặt Thầy Thích Thiện Minh trước vô vàn nguy hiểm! Rồi Thầy bị bắt ngày 13-04-1978, bị giam giử, tra tấn và …

2. Thầy Thích Thiện Minh, Những năm tháng cuối đời.
Thầy Thích Thiện Minh bị bắt ngày 13 tháng 4 năm 1978. Bị giam giữ, tra tấn dã man ròng rã suốt 6 tháng trường, Thầy mất ngày 18-10-1978. Cộng sản buộc Thầy 3 việc: 1. Âm mưu đứng ra tổ chức chống phá cách mạng? và 2. Ký giấy giải tán Giáo Hội Phật Giáo Việt nam Thống Nhất. 3. Thầy phải giao nộp con dấu Viện Hóa Đạo cho họ. Nhưng Thầy đã cương quyết không chấp thuận. Chúng hỏi Thầy tại sao không chấp nhận. Thầy Thích Thiện Minh đã trả lời “Giáo Hội là Giáo hội của Phật tử. Các ông bảo chúng tôi ký giấy giãi tán Giáo Hội thì làm sao chúng tôi dám ký. Phật tử đã bầu chúng tôi làm Quyền Viện Trưởng Viện Hoá Đạo nhưng Giáo Hội không phải của riêng tôi. Nếu các ông muốn chúng tôi ký giãi tán Giáo Hội thì các ông hãy thả tôi ra, cho tôi triệu tập Phật tử để hỏi họ có bằng lòng giải tán Giáo Hội không?” Thầy Thích Thiện Minh vừa nói xong tức tốc bọn công an Việt cộng đánh bể hai hàm răng, đập đầu Thầy vào tường hết sức tàn bạo và Thầy đã ngất đi. Sau đó chúng đổ nước cho tỉnh lại rồi tra tấn tiếp.
Tên công an gằn giọng:
– Tôi hỏi lần cuối cùng: ông có chịu ký vào biên bản nhận mình có âm mưu đứng ra tổ chức chống phá cách mạng không? Thượng Tọa Thiện Minh lắc đầu: Không. Tên công an đập bàn quát:
– DM mày ngoan cố hả? Thượng Tọa Thiện Minh vẫn điềm đạm:
– Tôi không ngoan cố. Tôi chỉ đòi hỏi ông nêu ra những bằng cớ chính xác chứng minh là tôi đứng ra âm mưu tổ chức chống phá cách mạng. Thế thôi.
Tên công an gừ gừ mấy tiếng trong cổ họng nhưng cuối cùng hắn vẫn nín khe. Hắn guờm gườm nhìn vị Thượng Tọa ốm yếu đang ngồi xiêu vẹo trước mặt. Đôi long mày sâu róm của hắn cau lại, đôi môi giật giật liên hồi, mắt hắn long lên như đổ lửa. Rồi hắn đúng dậy, rít lên trong kẻ răng:
– Được, mày muốn, ông sẽ chứng minh cho mày thấy.
Hắn quay ra ngoài, gọi lớn:
– Đính đâu?
Một tên công an mặt mũi non choẹt nhưng hung ác te tái chạy vào:
– Thưa thiếu tá, có em.
Tên thiếu tá công an nhìn Thượng Tọa Thiện Minh, hất hàm:
– Đánh.
Không cần lời ra lệnh thứ hai, Đính hiểu ngay. Hắn bước từng bước chậm chạp lại gần thầy Thiện Minh. Thầy cố trấn tỉnh chờ đợi. Thầy nghe tiếng chân hắn khua trên nền gạch. Thầy nhìn bàn tay hắn co lại. Và thầy thấy hình như cánh tay hắn vung lên. Thầy bật người ra sau, ngã sóng soài dưới đất. Mắt hoa lên thấy cả một trời sao lấp lánh. Hai vệt máu từ từ lăn ra hai bên khoé miệng. Thầy rán lồm cồm bò dậy. Đính lặng yên đứng ngó: hắn đang chờ lệnh tiếp. Tên thiếu tá công an hất hàm:

– Tiếp.[hết trích]
(Bảo Trâm, [Lê Xuân Thuấn Kể], Câu chuyện Thầy Thích Thiện Minh, đd, tạp chí Quê Mẹ số 90 & 91, Paris, 1988)
Thầy bị đánh đập dập nát mặt mày, vỡ đầu, bị hành hạ đến sa sút, tiều tụy. Sau đó bị biệt giam trong phòng tối tăm, lột bỏ quần áo mà Thầy vẫn kiên cường đối kháng cho đến chết.
Dính dự trực tiếp đến cái chết của Thầy Thiện Minh là công an thành phố, trại X4 Sài gòn. Chính tên Đính công an chấp pháp, ra tay đánh chết Thầy Thiện Minh và 1 tên Thiếu tá truyền lệnh và chứng kiến cho tên Đính hành sự; tên Thiếu tá nầy lại nhận lệnh từ cấp trên là Lê Thanh Vân (Ba Vân?, con của sư Thích Thiện Hào, chùa Xá Lợi, TP thành Hồ, Phật giáo quốc doanh). Thảm sát cố Hoà Thượng xong bọn công an Việt công chuyển xác Thầy từ trại tạm giam X4 (số 258 đường Nguyễn Trãi) quận 1, công an thành phố về khám Chí Hòa. Thế nhưng khi xe chuyển xác vào đến sân khám Chí Hòa thì có “lệnh trên” bảo phải tức tốc chuyển ra Hàm Tân, Phan Thiết. (Bảo Trâm, [Lê Xuân Thuấn kể], Câu chuyện Thầy Thích Thiện Minh (xem phụ lục cuối bài). Nhân đây cũng nên tra cứu xem, trưởng phòng chấp pháp trại X4, công an TP vào năm 1978 là ai? Lật lại hồ sơ công tác chuyển tử tội Đỗ Xuân Hàng (Thích Thiện Minh) từ khám Chí Hòa – Hàm Tân tháng 10-1978 là gồm những ai?
Hai hôm sau, Thầy Thích Trí Thủ, chùa Già Lam, Gò Vấp, Viện trưởng VHĐ nhận được Giấy báo tử của phường, giấy chỉ có mấy dòng chữ: “Ông Đỗ Xuân Hàng, tên đạo là Thích Thiện Minh, sinh năm 1921 tại Quảng Trị, chết tại trại giam Hàm Tân thuộc huyện Hàm Tân tỉnh Thuận Hải vào ngày 18.10.1978. Lý do: bệnh”(câu chuyện Thầy Thiện Minh đd). “Trước sân chùa Quảng Hương Già lam ở Gò Vấp, Hòa Thượng Thích Trí Thủ cầm tờ giấy báo tử mà cứ ngơ ngẩn như xuất thần. Ông đọc đi đọc lại tờ giấy mỏng dính, vàng khè ấy không biết bao nhiêu lần. Vẫn có chừng ấy chữ. Nội dung thật vô cùng đơn giản. Thế mà nỗi thương tâm đau tận ngút ngàn”. Thầy Thích Trí Thủ cùng với vài vị Tăng trong Giáo hội cùng đi theo đoàn ra Hàm Tân nhận xác Thầy Thiện Minh. Theo người biết chuyện, Thượng tọa Thích TS (nghe nói cũng từng du học Ấn Độ, hiện nay định cư Hoa Kỳ) người đã từng thăm nuôi trường kỳ Thầy Lê Mạnh Thát lúc Thầy Thát còn trong nhà tù (Lê Mạnh Thát bị đi tù năm 1984) thì trong chuyến đi ra Hàm Tân bấy giờ có tiến sĩ Lê Mạnh Thát và người tiếp theo trong danh sách được nhận diện là Thượng tọa Thích Trí Quảng, chùa Ấn Quang, người đại diện cho Phật giáo Ấn Quang). Lúc bấy giờ nhà nước phân công tác cho Thầy Trí Quảng đại diện Phật giáo Ấn Quang. Thầy Trí Quảng cũng có mặt trong chuyến đi Cần Thơ trong âm mưu “hợp thức hóa” vụ án 12 vị Tăng ni Thiền viện Dược Sư tỉnh Cần Thơ tự thiêu cùng lúc vào tháng 11-1975.
Thầy Thích Trí Thủ với công an Hàm Tân, Phan Thiết:
Hòa thượng: xin được vuốt mặt người quá cố. Công an Hàm Tân không cho; Xin mang thi hài người đã mất về mai táng, cũng không cho; xin tham dự buổi lễ mai táng, cũng không cho; xin tụng 1 thời kinh ngắn cho người mất, cũng không cho. Tất cả, công an đều không cho với lý do: “cho dù đã chết, ông Đỗ Xuân hàng vẫn là 1 tội nhân”, mà tội nhân thì Nội qui trại không cho những yêu cầu như thế. Sau đó, thi thể của Thầy Thiện Minh bị chôn nhanh tại trại tù Hàm Tân, Phan Thiết và mọi dấu vết đã được xóa sạch. Đã thế, cộng sản cũng chưa “an lòng”. Về sau, họ xúi Thầy Thích Minh Nghị, công an nằm vùng Viện hóa Đạo, cải táng Thầy Thiện Minh đem đi thiêu lại, để sau nầy không còn có thể khám nghiệm tử thi được nữa (Thích Minh Nghị xem ở phần sau). Thế để biết, bàn tay bọn giáo gian góp phần không nhỏ kéo dài pháp nạn XHCN là như thế. Còn nỗi đau nào hơn! GHPGVNTN mất đi “con chiến mã” ngã quỵ sa trường. Chỉ vì kiên trì không cho bọn cộng sản chiếm đoạt GHPGVNTN mà Thầy đã phải vong thân. Quí Thầy trong Viện Hóa Đạo đã có phản ứng gay gắt vụ nầy như Thầy Thích Đôn Hậu, Thầy Thích Huyền Quang v.v…

“Mới đây, ông Lê Xuân Thuấn, nguyên là một cán bộ công an làm việc tại Viện Khoa học hình sự thuộc Bộ Nội vụ của cộng sản VN, không chịu đựng nổi sự thống trị nghiệt ngã dã man và vô cùng sảo quyệt của cộng sản, đã vượt biên tìm tự do. Trong thời gian công tác, ông Thuấn đã chứng kiến những sự kiện liên quan đến cái chết của T. T. Thích Thiện Minh từ đầu đến cuối thật khá rõ ràng. Nên từ trại tạm cư ở Thái Lan ông biên thư đã kế lại chi tiết gửi đến tạp chí Quê Mẹ ở Paris (Bảo Trâm, Câu chuyện Thầy Thích Thiện Minh) [ * ].
Được hỏi thăm từ Paris, cố Hoà thượng Thích Trí Thủ viết thư đề ngày 7.11.1978 cho đạo hữu Võ Văn Ái, Chủ nhiệm tạp chí Quê Mẹ và Chủ tịch Uỷ ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam, có mấy dòng xác nhận như sau : “… Thầy Thiện Minh đã qua đời một cách hắc ám tối tăm trong cơ cực, tin cho bà con biết. Khi Thầy nằm xuống, không một thân nhân ở đó. Khi được tin thì tôi cũng chỉ được quyền ngó mặt rồi họ giục về cho họ đi chôn. Muốn ở lại thêm họ cũng không cho (…)”. (Xem tư liệu trong tạp chí Quê Mẹ số 90 & 91, Paris 1988)
Vì sao nhà nước XHCN lại ngụy trang, chuyển xác Thầy Thích Thiện Minh ra Hàm Tân, Phan Thiết trong khi sự thật thì Thầy chết trong trại tra tấn X4 ở Sài gòn. Cũng dễ hiểu thôi, bởi lúc bấy giờ, tin Thầy Thích Thiện Minh vừa mất thì sáng hôm sau đài BBC đã đưa tin nóng nầy: “Hòa thượng Thích Thiện Minh thuộc GHPGVNTN đã chết trong nhà tù cộng sản” loan ra khắp thế giới. Dư luận Phật giáo thành phố lúc bấy giờ vô cùng câm phẩn, có thể bùng lên cao trào phản kháng nhà nước mạnh mẻ. Cho nên nhà nước đưa xác Thầy Thiện Minh ra Hàm Tân, Phan Thiết cách xa thành phố, đường đi, giao thông tồi tệ của những năm 1978 sẽ hạn chế được những điều bất trắc cho Xã nghĩa.

3. Thầy Trí Quang, Thầy Trí Thủ với cái chết của Thầy Thích Thiện Minh trong cách nhìn tham chiếu.
Nói thẳng vấn đề, một người tù chết trong nhà giam thì trách nhiệm đương nhiên thuộc về nhà nước. Ở đây hãy tìm hiểu cụ thể xem vai trò Thầy Trí Quang, Thầy Trí Thủ ra sao đối với cái chết của Thầy Thiện Minh và ai là người “dấy máu ăn phần” hoặc trực tiếp hay gián tiếp đến vụ án cũng như diễn biến chung quanh vụ án ra sao?
Thông thường, Nhà nước XHCN xử dụng giáo gian nhằm vào nhiều việc như: Một là tham khảo nội tình Phật giáo; hai là tham vấn [giáo gian] với tư cách là tổ chức vòng ngoài (những vị Sư quốc doanh, Linh mục quốc doanh) của họ trước khi nhà nước hành xử vụ việc, nhất là đối với những vụ “nghiêm trọng”; và ba là núp sau hậu trường, đẩy sư quốc doanh ra lãnh trách nhiệm trong thanh trừng, xóa sổ thành viên tôn giáo chống đối. Biến cố đưa đến cái chết của sư Thích Thiện Minh cũng không ngoài thông lệ như thế, nghĩa là có sự “gật đầu” của đám giáo gian chóp bu: Trí Quang, Trí Tịnh, Trí Thủ, Minh Châu, Võ Đình Cường, Tống Hồ Cầm, Hoàng Văn Giàu … Nhà nước đề xuất, giáo gian “gật đầu”; Mai Chí Thọ, Bộ trưởng Bộ nội vụ xuống lệnh, công an thành Hồ thi hành. Chung quanh cái chết của Nhà sư Thích Thiện Minh, có bàn tay giáo gian dính dự, giáo gian kia là những ai? Vai trò Thầy Trí Quang, Thầy Trí Thủ là thế nào.
Bấy giờ 1978 chiến dịch đánh phân hóa GHPGVNTN lên cao, nhà nước áp lực Viện Hóa đạo phải hợp thức hóa việc họ cướp giáo sản Giáo hội. Hoà thượng Thích HK phụ tá Tổng vụ Tăng sự GHPGVNTN (nhân chứng hiện còn sống tại TP HCM), người làm việc nhiều năm trong văn phòng Viện Hóa Đạo cho rằng Nhà nước xuống lệnh cho Hoà thượng Thích Trí Thủ, Viện trưởng Viện Hoá Đạo GHPGVNTN phải làm văn bản hiến cúng toàn bộ cơ sở Giáo sản GH cho nhà nước. Sư Thích Trí Thủ vốn là nhà sư Thân cộng ngay từ thời còn ở Ba La Mật, Huế. Nay trước áp lực XHCN nên đã dễ dàng làn văn bản giao hiến toàn bộ giáo sản GHPGVNTN từ Quảng Trị đến Cà Mau cho nhà nước. Văn bản sọan xong (có 3 người trong danh sách tình nghi dính dự đến soạn ra văn bản nầy là Lê Mạnh Thát, Thích Minh Châu và Thích Tuệ Sỹ), Hòa thượng Thích Trí Thủ trình cho Thầy Thích Thiện Minh (Đỗ Xuân Hàng), cố vấn VHĐ xem và “xin thỉnh ý”. Xem qua văn thư, Thầy Thích Thiện Minh bất bình quát lên: “bộ không sợ mất đầu à! Giáo sản là của Giáo Hội [của toàn thể Tăng ni, Phật giáo đồ] chứ là của mình đâu mà giao hiến”. Thầy Thiện Minh rất giận dữ nói tiếp: “việc lớn lao trọng đại như ri, sao không bàn trước, nay Thượng tọa đã ký [tên vào văn bản] rồi, thì còn ý kiến chi nữa! Liền sau đó, Thầy Thích Thiện Minh xé nát văn bản đang cầm trên tay. Việc nầy Thầy Thích Trí Thủ đem trình lên Sư Thích Trí Quang, Trí Quang phản ứng bằng sự “im lặng khó hiểu”. Sau vụ đó (vụ phản đối Sư Trí Thủ bàn giao Giáo sản GH cho nhà nước) không lâu sư Thích Thiện Minh bị bắt để đưa đến cái chết. Cho nên người biết chuyện cho rằng Thầy Thiện Minh bị bắt là có dự phần của Thầy Trí Thủ cũng như sự “gật đầu” của Thầy Thích Trí Quang. Trí Quang với Trí Thủ luôn “chung vai gánh vác việc Thống nhất Phật giáo, việc nầy Đỗ Trung Hiếu, Thống nhất Phật giáo đã xác định như thế.

31. Vai trò Thầy Thích Trí Thủ.
11- 03-1977, Trung tâm Quảng Đức, Trụ sở Tổng vụ Thanh niên (xưa là đường Công lý, nay là 294 Nam kỳ khởi nghĩa, đối diện chùa Vĩnh Nghiêm, Q3, Sài Gòn) bị khám xét, Thầy Thích Thiện Minh bị thâu thẻ cư trú, bị trục xuất khỏi nơi cư trú Trung tâm Quảng Đức. Thầy lang thang đó đây, bị khủng bố cao độ, không một chùa nào trong thành phố thành Hồ cho Thầy tạm trú bởi áp lực của công an. Cho nên Thầy về chùa Già Lam, Gò Vấp, Gia Định, tạm nương náu nơi đây. Nhà nước lại đến chùa Già Lam hỏi giấy tờ, Thầy không còn giấy tờ (giấy tờ đã bị họ đã giữ lấy) nên họ trục xuất Thầy khỏi chùa Già Lam. Do đó, Thầy về Lái Thiêu (Thủ Đức) tìm kế sinh sống. Ngày nọ Thầy ngồi ô tô trên đường từ Sài Gòn qua Gia định về Lái thiêu thì bị chận bắt với lý do vượt biên! Từ Sài gòn đi Lái Thiêu mà vượt biên ư? “Như thế thì mỗi ngày có hằng triệu người vượt biên đó, sao nhà nước không bắt mà chỉ bắt có Thiện Minh?” (Lời Thầy Thích Đôn Hậu chất vấn nhà nước).

Thầy Trí Thủ, Viện trưởng VHĐ với Thầy Thiện Minh, Phó Viện trưởng, VHĐ, cả 2 đã từng kề vai chung gánh việc Phật, việc Giáo hội qua bao cơn bảo dữ. Thế tại sao Thích Trí Thủ chùa Già Lam mà không giữ nỗi Thầy Thiện Minh nơi Mái chùa Già Lam, được sự bao bọc trong khuôn viên nhà chùa thì có an toàn hơn không, hơn là để Thầy phải lang thang rày đây mai đó bởi không một chùa nào lúc bấy giờ dám chứa Thầy cả. Dù rằng nhà nước áp lực không cho Thầy Thiện Minh ở chùa Già Lam là một lẽ. Thế nhưng hơn ai hết, Thầy Trí Thủ vốn biết rằng để Thầy Thiện Minh ra khỏi chùa Già Lam, lang bạt trên hè phố của những năm 1978, là lúc giai kỳ pháp nạn lên cao như thế thì cũng đồng nghĩa với Thầy “gật đầu” đưa đến cái chết cho Thầy Thiện Minh rồi. Chờ người ra khỏi nhà rồi tạo tai nạn giao thông như cái chết của nhà văn Lưu Quang Vũ [ * ] hay cộng sản âm mưu hại Thầy Thích Chánh Lạc, Hoa Kỳ qua Văn Thư Mật số 023/MV của CSVN vào năm 1999 ” [ * ]. Theo chỉ thị mật “Hãy triệt hạ bọn chống đảng và nhà nước ở Hải Ngoại và kế hoạch“Bằng mọi cách phải đuổi tên Chánh Lạc ra khỏi chùa Như Lai thì chúng ta mới có cơ hội diệt trừ nó”. Việc nầy cũng như tai nạn giao thông về cái chết của Ni sư Thích nữ Trí Hải 2003 đến nay vẫn còn trong nghi vấn bởi bàn tay cộng sản dự vào. Cho nên ngoảnh mặt để Thầy Thiện Minh ra đi khỏi chùa Già Lam, Thầy Trí Thủ xử sự như thế, mà Thích Trí Quang thì lặng thinh, sự im lặng khó hiểu của trí Quang trong trường hợp đó cũng có nghĩa là đồng tình rồi.

32. Vai trò Thầy Thích Trí Quang.
Nghi vấn Thích Trí Quang “gật đầu” đưa đến cái chết của Thích Thiện Minh càng rõ hơn nữa đó là. Sau khi vừa ra tù 14-01-1993 Thầy Thích Đức Nhuận, Cố vấn Ban chỉ Đạo Viện Hoá Đạo [ * ] đã đến thăm Sư Thích Trí Quang. Trong câu chuyện hàn huyên, Thầy Thích Đức Nhuận tỏ ý rằng việc Ngài được ra tù là do Quốc tế Nhân quyền can thiệp .v.v… Thích Trí Quang lại lên giọng kẻ cả: “đừng có mà hí hửng!

Việc nầy làm cho mọi người nhớ lại việc Thầy Thích Trí Tịnh “mách nước” với nhà nước (khi được nhà nước hỏi. Mà có lẽ nhà nước cũng chẳng cần hỏi, bởi biết Trí Tịnh là loại nhiệt tình có dư trong việc triệt hạ người cùng sắc áo kia mà) rằng “muốn giết rắn phải đập đầu nó” đã đưa đến việc nhà bắt Thầy Quảng Độ lần I và kết án 5 năm tù năm 1995, hay năm 1982 lưu đày về quê quán hai Thầy Huyền Quang và Quảng Độ cũng tương tợ như thế. Thích Quảng Độ, Nhận định về những sai lầm tai hại … [ * ]. Cũng như việc Sư Thích Minh Châu chụp mũ Thầy Thích Quảng Độ là: “Thượng Tọa Quảng Ðộ [lược] triệt hạ uy tín toàn Ban Vận Ðộng Thống Nhất Phật Giáo Việt Nam phá hoại công cuộc thống nhất Phật Giáo, phản lại nguyện vọng tha thiết của tuyệt đại đa số Tăng Ni và đồng bào Phật tử cả nước, ngang nhiên thách thức với chánh phủ và Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. (Biên bản Ban vận động Thống nhất Phật giáo [ * ].

Những điển hình trên cho thấy Ba lãnh tụ GH Phật giáo quốc doanh (Thích Trí Quang, Thích Trí Tịnh, Thích Minh Châu) đang tâm triệt hạ Ba nhà lãnh đạo GHPGVNTN (Thích Thiện Minh, Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ) là như thế đó. Cho nên Thành viên VHĐ, giới biết chuyện lúc bấy giờ chuyền tai nhau rằng “đưa đến cái chết của sư Thích Thiện Minh có sự “gật đầu” của sư Trí Quang là có cơ sở chứ không là nhận thức tùy tiện.

23-02-1969 Thầy Thích Thiện Minh bị chính quyền ông Thiệu bắt giữ, sau đó Thầy bị truy tố ra tòa với những tội danh: “phản nghịch, chứa chấp vũ khí bất hợp pháp và chưá chấp du đãng trốn quân dịch”. “TT Thích Thiện Minh bị mang ra xét xử trước toà án Mặt Trận Vùng Ba Chiến Thuật trong ba ngày, 12, 14,15 tháng 3/1969, và bị lên án 15 năm khổ sai. Thượng toạ được chính quyền miền Nam ân xá ngày 30/10/1969, nhờ sự can thiệp của Ân Xá Quốc Tế và phái đoàn Hoa Kỳ trong đó có dân biểu John Conyers.”
Ngay Luật sư Nguyễn Văn Chức, một Thượng Nghị sĩ Công giáo, vốn không ưa Phật giáo cũng đã nhận định rằng : “Riêng TT Thích Thiện Minh vẫn một lòng với đạo pháp và dân tộc, vì vậy đã bị Việt cộng tống giam, rồi chết trong tù. Phải chăng cái chết cuả Thượng Toạ Thích Thiện Minh đã khẳng định một sự thật? Sự thật đó, là: Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thời Việt Nam Cộng Hòa không phải là Phật Giáo Ấn Quang của nhà sư Trí Quang thời đó, cũng không phải là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam quốc doanh hôm nay của Việt cộng. (Nguyễn Văn Chức, Thích Trí Quang và tôi) [ * ]
Như vậy, ngay từ những năm 1969, cách nay đã 40 năm mà Luật sư Nguyễn Văn Chức đã thẳng thắng vạch mặt “những kẻ núp sau tấm áo cà sa để tranh đấu gian lận, một chiều, phá họai chính quyền Quốc Gia, đâm sau lưng các chiến sĩ Quốc Gia, trói tay Quân Đội VNCH, và tiếp tay cho cộng sản thôn tính miền Nam.”của Thích Trí Quang rồi.

Vài điển hình như trên cho thấy Thích Trí Quang tìm luật sư biện hộ cho Thầy Thiện Minh là vì nếu để mất một Thiện Minh thao lược về tổ chức GH thì lấy ai làm “tướng quân mười đạo” bôn ba xông xáo cho ván bài mượn GHPGVNTN “làm bệ phóng” của Trí Quang. 10 năm sau (1969-1978), đến 1978 khi Thầy Thiện Minh chết trong ngục tù cộng sản, bấy giờ với Thầy Trí Quang, “giải phóng xong rồi” và Thầy Thiện Minh còn đó thì biết đâu, một Thiện Minh chống cộng lại là một “chướng ngại” với Nhóm Già Lam thân cộng nữa là. Cho nên không hề nghe, thấy Thầy Trí Quang bôn ba tìm Luật sư chống án cho Thầy Thiện Minh trong chế độ XHCN như Trí Quang đã từng làm thuở 1969 mà chỉ thấy đơn độc một mình Thầy Thích Đôn Hậu gào thét lên án bọn ác ôn cộng sản, chia sẻ chút tình thâm pháp lữ với bạn đồng liêu qua Đơn từ chức Đại biểu Quốc hội khóa 6 (1978) nhà nước XHCN (Hòa thượng bị áp chế ghi tên ứng cử Quốc Hội) như đã biết. Bấy giờ Thầy Trí Quang ở ngỏ ngách mô? sao lại ngậm câm như hến vậy. Thầy Thiện Minh từ bị bắt cho đến lúc mất là ròng rã hơn 6 tháng trường (04-1978 đến 10-1978) trong ngục tối, thế mà Thầy Trí Quang bình chân như vại, gặp chuyện quay lưng vào vách (xúc sự diện tường) như thế thì có đáng bậc trượng phu chăng? Với những ai đã từng tâng bốc ông ta: lên hàng “Trí Quang thượng nhân” thì qua cách ứng xử của Thái Thượng Hoàng Phạm Văn Bông trước cái chết của Thầy Thích Thiện Minh xin kẻ đó hãy cáo khắp với mọi người mà rút lời vàng tâng bốc hố kia lại và trả “nhà sư có tham vọng chính trị” trở về nguyên chất của ông ta đi.

Cho nên, Người biết chuyện cho rằng cái “gật đầu” của Thích Trí Quang như là “giọt nước tràn ly” đưa đến cái chết của Thầy Thích Thiện Minh. Như vậy, trước cái chết của Thầy Thích Thiện Minh, Thầy Trí Quang, Thầy Trí Thủ, kể cả Thầy Minh Châu, Hoàng Nguyên Nhuận tức tên Hoàng Văn Giàu Phật tử giả hiệu nằm vùng cùng nhóm Hoàng Phủ Ngọc Tường ở Huế, và Thích Minh Nghị có góp phần “chấm – mút” ít nhiều. Việc nầy hãy để lịch sử chấp bút. Có điều là 3 năm sau, đến 1981 Thầy Thích Minh Châu “muốn mượn chiếc búa tạ để đập nát hạt đậu nhỏ” qua việc “gật đầu”, xuống tay, hạ bút đưa đi đày hai Thầy Huyền Quang với Quảng Độ, bằng chứng Văn bản còn rõ ràng ra đó.[ * ]. Thì nay 1978 Thầy Thích Minh Châu góp phần đưa đến cái chết của Thầy Thiện Minh, đó là “chuyện thường ngày ở huyện” nhà mà thôi. Điều cần nên biết thêm là mọi việc diễn ra tại chùa Già lam có liên quan đến Phật giáo hay của Thân hữu Già Lam đều phải thông qua “kiểm soát” của Thái Thượng Hoàng Trí Quang cả. Trí Quang, một con người lặng lẽ nhưng không phải là không nói, bởi sau Thầy Trí Thủ mất (1988) thì còn có Thích Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát, Nhất Hạnh, vốn là học trò cũ đã thay Thầy mình nói hết cả rồi.

33. Ông Lê Xuân Thuấn (người cán bộ cộng sản cảnh tỉnh) nói về chết của Hòa thượng Thích Thiện Minh.
“Thượng Tọa đã bị tra tấn cho đến chết ngay ở Sàigòn, tại Trại X4 (ở đường Nguyễn Trãi, SG) là trại thẩm vấn (hiểu là tra tấn) và tạm giam trước khi phân phối qua các nhà tù hay trại tập trung. Cộng sản đã chở xác Thượng Tọa ra Hàm Tân để đánh lạc hướng biểu tình của Phật tử ở Sàigòn đang sôi động sau những ngày Thượng Tọa bị bắt”. (câu chuyện Thầy Thiện Minh đd).

4. Giáo gian – đặc tình cấu kết với cộng sản đánh phá GHPGVNTN trong cách nhìn tham chiếu.
Những kẻ “dấy máu ăn phần” trong cái chết của sư Thích Thiện Minh đó là: Mai Chí Thọ, Bộ trưởng Bộ nội vụ; Hoàng Văn Giàu; Công an Lê Thanh Vân; Công an chấp pháp tên Đính và đặc biệt là Thích Minh Nghị, chùa Long Vĩnh, Sài gòn.
41. Vai trò Mai Chí Thọ, Bộ trưởng Bộ nội vụ.
Mai Chí Thọ, người gây nhiều oan trái với GHPGVNTN trong suốt mùa pháp nạn. Câu chuyện Mai Chí Thọ với GHPGVNTN sẽ nói vào một dịp khác.

42. Vai trò Hoàng văn Giàu.
Trong “chiếc áo” Trưởng ban chấp hành Đoàn sinh viên Phật tử Sài gòn 1967 (Quán Như, Mối tình đoàn hữu hơn ba mươi năm) [ * ], Hoàng Văn Giàu (còn có tên nặc danh Hoàng Nguyên Nhuận, Giới Tử, v.v… khi viết lách) “lặn sâu” vào tổ chức Thanh niên Phật tử Sài gòn, trước theo phò Hòa thượng Thích Trí Quang, sau do theo chiến lược mới, được “trên giao” nhiệm vụ mới nên chạy sang ôm chân Hòa thượng Thích Thiện Minh, (Đỗ Xuân Hàng), Cố vấn Ban chỉ đạo, Viện Hoá Đạo (1977). Nằm trong nhóm đặt tình phản gián cao cấp của cộng sản, Theo Quán Như (đd), Hoàng văn Giàu có nhiều tên, hiệu: Hoạt động trong Gia Đình Phật tử Việt nam thì có tên là Anh Giàu; ở báo Lập Trường thì có tên là Hoàng Nguyễn Tùy Anh, Chung Hoàng, Ngô Chu Hà; ở báo Vấn Đề và Hải Triều Âm Phật Giáo thì có tên là Tùy Anh; trong những bài đánh phá GHPGVNTN có tên là Huỳnh Công Hòe; Hoàng Nguyên Nhuận. Ở lò Giáo Điểm thì có tên là Giới Tử. Do đó Hoàng Nguyên Nhuận có cùng “nhóm máu” với Nhóm Phật Giáo vì dân tộc… Xô Viết, Nhóm Tăng Ni Hải ngoại của Thích Nguyên Siêu – Bùi Ngọc Đường điều nầy đã quá rõ rồi.

Đồng hội đồng thuyền” với Hoàng văn Giàu còn có: Nguyễn Long, Đoàn Viết Hoạt, Quán Như (bộ ba nầy do Thích Minh Châu biệt phái từ Bộ Giáo Dục (thời Thiệu Kỳ) sang làm việc cho Viện Đại học Vạn Hạnh. Vĩnh Tùng, Vĩnh Kha, Huỳnh Ngọc Ghênh, Nguyễn Thế Côn, Trần Xuân Kiêm, … Sau biến động miền trung 1967 cơ sở cộng sản nằm vùng tại Huế của họ bị đánh tan tát, bọn nầy chạy bán mạng vào Sài gòn. Bản doanh vun thân của nhóm nầy là: Chùa Pháp Hội (chợ Bàn cờ), Trung tâm Quảng Đức, trụ sở Tổng vụ Thanh niên (hiện nay GHPG quốc doanh chiếm đoạt làm VP2), cư xá Viện Đại học Vạn Hạnh. Quán Như, mối tình đoàn hữu hơn 30 năm, Ông Như đã ca Hoàng Nguyên Nhuận lên mây xanh. Thế nhưng bài ca “mẹ hát con vỗ tay” kia quá dở khiến người đọc thấy rõ bộ mặt đặc tình tôn giáo Hoàng Nguyên Nhuận. Tự choàng cho mình “chiếc áo Thanh niên Phật tử”, thế nhưng Nhuận thuộc loại xấc láo, cao ngạo với lãnh đạo GHPGVNTN, điều nầy càng lộ rõ qua bài: Hoàng Nguyên Nhuận, Hạnh nguyện của một nhà sư [ * ]. Theo đó cho thấy Hoàng Nguyên Nhuận vốn từ lò Giao Điểm với bút hiệu Giới Tử. Đọc Giao Điểm, Chuyển Luân, Đông Dương Thời báo rồi quay sang đọc Hoàng Nguyên Nhuận thì người đọc sẽ dễ dàng để thấy Nhuận cũng lập lại chiêu thức y chang đặc tình Tôn giáo vận cộng sản khi đánh phá GHPGVNTN.
Đọc Hoàng Nguyên Nhuận, Hạnh nguyện của một nhà sư để thấy cái cao ngạo của Nhuận đến độ nào: “Xa cách sơn môn tổ đình, xa cách những tôn đức trưởng thượng, số Tăng Ni này hành xử như gà bươi bếp, tranh nhau lên chức như một đám kiêu binh ô hợp. Phật tử hải ngoại mấy ai khỏi thống tâm khi nghe đến chuyện Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Tôn ở Melbourne ra thông bạch, chuyện ĐĐ Quảng Ba ở Sydney đã bay qua New Zealand phong cho một ĐĐ trú trì bên đó lên TT, chuyện HT Thượng Thủ Tâm Châu, bỏ áo nâu áo lam đắp y Tiểu Thừa, chuyện Tỳ kheo Tiểu Thừa Hộ Giác nhảy lên làm HT là một chức tước của Đại Thừa quy định trong Kinh Phạm Võng về Bồ Tát giới, cũng như Tỳ kheo Hộ Giác đã trịnh trọng ban đạo từ về Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm là vị Bồ Tát mà Tiểu Thừa không hề biết đến”.
“Trước khi Thiền sư Nhất Hạnh về, đám tàn quân “Thống Nhất” đã được Võ văn Ái kích động tột độ. Và không chỉ một mình Võ văn Ái mà thôi. Trước đó, một trong những thành phần kỵ chuyền về của Nhất Hạnh đã phong tặng cho HT Quảng Độ tước hiệu Đạo Pháp Trung Thần, không biết có phải với dụng ý mong HT tự thiêu? Chưa kể đám CCCB (Chống Cộng chết bỏ), CCCĐ ba mươi năm nay ra rả đòi bóng ma cộng sản phải giải thể tức khắc”.
“Ba mươi năm nay những tẩu tướng hàng thần chạy lọt ra ngoại quốc đã ê tay rã họng ra tuyên ngôn tuyên cáo đòi đủ thứ và đã được gì? Không lý giờ đây Nhất Hạnh lại phải hợp ca với Phở Việt Tân, Nguyễn hữu Chánh, Nguyễn Khánh, Lê Minh Đảo, Nguyễn xuân Vinh, Nguyễn hữu Luyện, Võ văn Ái bài ca con cá sống vì nước, tôi đây sống nhờ tranh đấu nhân quyền và đòi cộng sản giải thể tức khắc? Và tức khắc mấy chục năm rồi?”

Đọc Giao Điểm:

Đọc các bài viết của Giới Tử (tức Hoàng Văn Giàu), Sư tử trùng tại sao?[ * ]; Giới Tử, Giáo Hội và Giáo Hội; Giới Tử, thượng thủ pháp sư bội chủ để thấy tính xấc lao, ngạo mạn đến độ nào của một Hoàng Nguyên Nhuận (bút hiệu của Giới Tử), người được Quán Như, mối tình đoàn hữu hơn 30 năm ca tụng là hoạt động lâu năm trong Đoàn thanh niên Phật tử Sài gòn, từng kề bên hàng lãnh đạo GHPGVNTN hay Nhuận chạy gạo, kiếm cơn, bằng ngòi bút ca tụng cộng sản; tiếp tay với tội ác, nhắm mắt trước bao đau thương của dân tộc mình. Tổng quan từ danh mục Hoàng Văn Giàu cho thấy, ngòi bút của Nhuận chỉ là loại “bút máu” theo như điều mà Vũ Hạnh, bút máu đã từng nói vậy.
Cho dù núp dưới chiếc áo nào đi nữa thì chân tướng Hoàng Nguyên Nhuận, Giới Tử cũng đã được Nguyễn Sĩ Tiến, Nghè Trần Chung Ngọc: một tâm địa xỏ lá, một kiến thức sơ sài về Nhân quyền (2001); và Nguyễn Sĩ Tiến, Theo lệnh ai Tổng Đàn, Giới Tử, Hồng Quang từ lò Giao Điểm… ba mặt một lời đánh phá Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (2003) cũng như Tâm Thông, Lê Minh Tuấn, Vạch trần mặt thật của nhóm Giao Điểm trước ánh sáng sự thật từ lâu rồi.

Cho nên không còn lạ gì khi trước Hoàng Nguyên Nhuận ai điếu Thích Mãn Giác theo điệu hò: đưa con sáo qua sông rồi đến Chuyến về Việt Nam của Nhất Hạnh 2005, Hoàng Nguyên Nhuận lại “sáu câu vọng cổ” mà ca Nhất Hạnh theo bài Hạnh nguyện của một nhà sư; rồi tiếp đó Nhuận cũng không quên đánh phèng la kêu gọi nhóm người: trước kia ủng hộ Hoà thượng Thích Mãn Giác thì nay hãy ủng hộ Nhất Hạnh. Trong khi đó Hạnh-Phượng hoạt động đặc tình Tôn giáo vận cộng sản như thế nào, điều nầy Quách Thị Tam Thê, Nhất Hạnh một dòng sông đã chết đã nói [ * ] (cũng như Quách Thị Hương Giang, Nhất Hạnh âm mưu đảo chánh GHPGVNTN không thành [ * ] cũng đã nói rồi. Mới đây ngày 20-12-2007 Đại tá Lê Công Hoàng, Phó cục trưởng, Cục Hải quan thành phố ký công văn “về việc hỗ trợ ông Bùi Hồng Quang được mang “khỏang 420 quyển tạp chí “Giao Điểm số 65 để xuất cảnh ra nước ngoài”. Với chừng ấy chứng cứ để biết nhóm Giao Điểm là ai? Từ đó cũng sẽ biết luôn Tiến sĩ Thích Nhật Từ (cán bộ trí vận) là ai, số đảng tịch Nhật Từ còn đang giải mả, ai biết xin báo khắp mọi người cùng biết thì thật là phúc đẳng hà sa còn hơn xây chín bậc phù đồ nữa đó.

Từ đó dòng chãy đặc tình Tôn giáo vận cộng sản đã lộ ra những Nhất Hạnh + Thích Mãn Giác + Hoàng Nguyên Nhuận (Giới Tử); Trần Chung Ngọc, Thích Nhật Từ. Hay có kẻ đánh đồng GHPGVNTN với cộng sản rồi đánh phá như kiểu Tú Gàn, Chu Sa, Tâm Đạt, Bạch Linh, Kim Nguyên, v.v … của bọn Cần Lao phục thù thì đó là loại văn nô múa bút … kiếm cơm, chạy gạo thật đáng thương sót vô bờ.
Một mặt Hoàng Nguyên Nhuận ca ngợi Thầy Thích Mãn Giác, là ông tổ thân cộng qua vụ tổ chức “mừng lễ chiến thắng 15-05-75” và “mừng sinh nhật Hồ Chí Minh 19-05-75”, rồi đến 2007 con bài Thích Mãn Giác trong vai trò Tổng Giáo Hội sắp được Đảng đưa lên sân khấu “chào hàng” trong ngoài nước theo chiến lược xoá sổ GHPGVNTN bổng đâu Thích Mãn Giác lăn đùng ra chết tốc hành không kịp trăn trối! (Thích Thông Kinh – Thích Đồng Điển, đặc tình Xã nghĩa cũng đang hấp hối, nay mai Xa nghĩa sẽ có Cáo phó đó các bạn ạ) Sau đó Hoàng Nguyên Nhuận trở cờ kêu gọi mọi người quay sang ủng hộ “gánh xiếc” làng Mai về Việt Nam 2007 của Nhất Hạnh. Mà con người thật của Nhất Hạnh là gì? Điều nầy không còn xa lạ nữa. Cứ hể nơi mô mà có đoàn hát bội: “võng anh đi trước, võng nàng kề bên” là đích thị giáo chủ Mai thôn Hắn Ta Đấy. Hai lần về Việt Nam 2005 rồi 2007 Tăng thân mở rộng đâu thì chưa thấy mà ngay cả “căn cứ địa cuối cùng của làng Mai tại Huế cũng đã mất” (Quách thị Song Phu, Hiện tượng Nhất Hạnh). Đến nay, trong lòng Tăng ni Việt nam, đoàn múa rối Làng Mai chỉ còn là xác chết mượn hồn biết đi theo vỡ tuồng “hồn Trương ba, da hàng thịt” mà thôi.

Hoàng Nguyên Nhuận nói: “PG nhờ dân tộc mà có cơ hội thi hành công quả, dân tộc nhờ có PG mà thăng tiến, không đọa lạc. Chính là vì vậy mà có thể nói phục vụ dân tộc là phục vụ PG, và phục vụ PG là phục vụ dân tộc” (Hoàng Nguyên Nhuận, Ngày kỵ Thầy) [ * ]. Úi chà! Hơi hám câu nói trên quả là Y Chag giọng điệu của Nhóm Phật giáo Vì dân tộc … Xô Viết quá hè. Xin hỏi Phật giáo vì dân tộc mà dân tộc nào vậy? Dân tộc cũng có “năm ba bảy đường” như Nàng Kiều nói đó; hay Phật giáo Vì dân tộc Mác – Lê- Hồ [ * ], nếu thế thì sao ông Nhuận không quịt tẹt mẹ nó ra quần cho mọi người biết mặt luôn đi. Làm vậy mới ngon, thiên hạ mới phục theo cái kiểu “dám làm dám chịu” chứ cứ thụt ló, ló thụt như phường buôn hương bán phấn chốn “Giấc mộng lầu Hồng” như rứa thì kẻo thiên hạ lầm cái đám “đánh phá Nhà thờ cầm cờ Phật giáo” như bao năm qua mà tụi nghiệp quá quá hè!

43. Vai trò Thích Minh Nghị, chùa Long Vĩnh, Sài gòn.
Thích Minh Nghị gốc chùa Long Vĩnh, Sài gòn, là cộng sản nằm vùng trong Viện Hóa Đạo. Do luồng lách vào làm đệ tử “ngang hông” Thầy Thiện Minh. 1978 giữ chức vụ Phụ tá Thư ký (Thích Minh Kiến phó Tổng thư ký VHĐ) kiêm Chánh văn phòng Viện Hóa Đạo. Quá trình công tác tốt, đến 30-04-75 đeo quân hàm cấp Thượng tá, có mang colt trong người, việc nầy nhiều người rõ biết. Minh Nghị thường với Thích Pháp Châu là cặp bài trung trong công tác kinh tài hải ngoại dưới quyền điều hợp của Thích Đồng Điển (Thích Thông Kinh,) chùa Đông Hưng, Sài gòn. Nhóm kinh tài – Trí vận nầy: Thích Thông Kinh, Pháp Châu, Minh Nghị, Nhật Từ, Bùi Hồng Quang, họ đi về Hoa Kỳ – Việt nam như đi siêu thị bởi khi qua cửa hải quan đều có “bùa hộ mệnh” đi kèm (xem giấy công tác của Bùi Hồng Quang, phụ lục cuối bài) . Do tánh khi hung bạo, Minh Nghị đã đánh chết một chú tiểu trong chùa nên bị thất sủng.

5. Từ vụ án Thích Thiện Minh (1978) đến những biến động phân hóa GHPGVNTN hải ngoại ngày nay (2008) đến “những con bạch tuộc săn mồi dấu mặt”.
Tập san Chuyển Luân, Hoàng Nguyên Nhuận tự ví đời mình gói gọn trong “ba giải”: Đối với tư tưởng ông kêu gọi giải hoặc; đối với lịch sử ông theo hướng giải thực; và đối với tôn giáo ông biểu tỏ giải nghiệp (Hoàng Nguyên Nhuận, Phồn hoa kinh, đd)
Từ vụ án Thích Thiện Minh (1978) đến “Phật giáo thời Cộng sản và những liên hệ gây động loạn và mâu thuẫn” (xem http://www.queme.net/vie) [ * ] đến những biến động GHPGVNTN hải ngoại hôm nay trong cách nhìn tham chiếu để xem Hoàng Nguyên Nhuận (Hoàng Văn Giàu, điệp viên tôn giáo dưới quyền Tướng tình báo cộng sản Ba Quốc, bí danh của Thiếu tướng tình báo Đặng Trần Thức nằm vùng ở Saigon trước 1975) [ * ] trong quan hệ với Sư Thích Mãn Giác, với Châu Văn Thọ (Chủ nhiệm kiêm chủ bút Báo Phật giáo Việt nam); với Nhất Hạnh, Thích Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát, Bùi Ngọc Đường, Trần Quang Thuận cộng hợp điều phối cùng Bát đại Huề thượng (nhóm Về Nguồn); với Bùi Hồng Quang, Trần Chung Ngọc, Thích Nhật Từ (nhóm Giao Điểm); với Thích Thông Kinh, Thích Hạnh Đạo (nhóm đặc tình), họ đã và đang giải hoặc, giải thực và giải nghiệp kiểu nào đây?

Chùa Phật giáo Việt nam, Los Angeles, California, Hoa Kỳ của Thầy Thích Mãn Giác (1922-2006), rồi Thích Nguyên Hạnh, rồi Thích Nguyên Đạt, nói đây là Bản doanh, là Tổng hành dinh giải hoặc của nhóm Hoàng Nguyên Nhuận. Thế nhưng, chùa Phật giáo Việt nam, lúc Thích Mãn Giác chưa về châu “tổ Mác” thì những năm 2003, nơi đây thả dàn cho Châu Văn Thọ cùng với lão Tướng Đỗ Mậu và bọn Hồng Quang, Hồng Phấn, Lê Hậu (tức Thích Nguyên Hạnh), Bùi Ngọc Đường, Trần Quang Thuận, cả đồng bọn cùng đối ẩm những chiêu “đâm sau lưng” chiến sĩ người Việt tỵ nạn cộng sản. Lúc bấy giờ Giới Tử, Cơn bảo trong tách trà [ * ] cũng “đánh hôi” ăn bả, to mồm bênh vực cho Thích Mãn Giác, con ngáo ộp cũa XHCN. Rồi năm 1989, nhóm Giao Điểm (theo tôn chỉ: “đánh phá nhà thờ cầm cờ Phật giáo”) đả kích Luật sư Nguyễn Văn Chức theo kiểu “chó vua Thuấn sủa vua Nghiêu” khi Ông Chức “giải mã’ Thích Trí Quang qua bài Nguyễn Văn Chức, Thích Trí Quang và tôi [ * ]. Đến khi nhà nước Xã nghĩa sắp sửa “ra trình làng” vào năm 2007 qua ván bài “Tổng Giáo Hội” Phật giáo Việt nam thì bổng hoạnh tai chi hoạnh tử, Huề thượng thi sĩ Huyền Không bổng “đứt dây chuông” mà về chầu “Tiên – Sư – Cha – Bác”, khiến cho ông Nhuận hụt hẩng “cuộc chơi” nên bèn phải “bóp bụng” đổi tông mà múa bút hô hào người người: “trước kia ủng hộ Thầy Mãn Giác thì nay hãy quay hướng con tàu sang ủng hộ Nhất Hạnh về Việt nam 2007. Quái chiêu chưa? Từ Chùa Phật giáo Việt nam , Huê Kỳ mà lại LINK sang tận làng Mai, Pháp quốc, cái “cáp ngầm liên lục địa” kia được nối kết từ hồi nào rồi vậy ta? Trong khi Hoàng Nguyên Nhuận nói:“PG nhờ dân tộc mà có cơ hội thi hành công quả”. Nói thế mà nghe được ư?
Ở đây cũng nên nói tới việc trở cờ của Thích Mãn Giác, một tu sĩ kiêm thi sĩ hiền lành nhưng háo danh và mê đắm phụ nữ, từng có vợ Nhật thời du học Nhật trước 75. Ai cũng biết Thích Mãn Giác tranh chấp và thù ghét Thích Minh Châu thời Đại học Vạn Hạnh. Sau này vượt biển sang Mỹ nối gót Thầy Thiên Ân làm chủ chùa Việt Nam vùng Los Angeles, California. Cộng sản cử người tới bắn tiếng là sẽ giao trả Đại học Vạn Hạnh lại cho Phật giáo và sẽ mời Mãn Giác về làm Viện trưởng. Cơ hội cho Mãn Giác rửa thù Minh Châu. Thế là Mãn Giác híp mắt « giả từ chống Cộng », ngồi chờ Cộng sản rước về làm Viện trưởng. « Trả Đại học Vạn Hạnh » lại cho Phật giáo là miếng mỡ treo trước miệng mèo Thích Mãn Giác, và nay là trước miệng mèo Lê Mạnh Thát và Thích Tuệ Sỹ ! Than ôi, món mồi danh lợi không chỉ thu hút người đời thường mà ngay cả giới Hoà thượng, Thượng toạ như Thích Mãn Giác, Lê Mạnh Thát, Thích Tuệ Sỹ cũng đua đòi, giành giựt.

Trong nhà Phật chỉ có vun bồi công quả hay tu tạo phước điền hay tu tập thiện duyên, phước duyên, thắng duyên chứ kho tàng Ba tạng thánh giáo nhà Phật không hề có cái cụm từ “nửa nạc nửa mỡ” thật vô duyên như cụm từ thi hành công quả cả. Công quả mắc gì lại thi hành? Thì cứ tẹt ra quần mẹ nó là thi hành “chỉ thị trên giao” cho nó oai hay cứ “lời chào cộng sản” như [2 bức] Thư Hồ Chí Minh gởi Stalin [ * ] cho nó thuần hóa luôn thể. Còn như ông Nhuận nói: “dân tộc nhờ có PG mà thăng tiến, không đọa lạc”. Đây lại là cái kiểu ngoại lai, vong bản mất gốc nữa rùi. Khi Phật giáo chưa gieo hạt trên vùng đất Giao Chỉ – Giao Châu thì dân tộc nầy cũng đã thăng tiến và “ăn nên – làm ra” những chiến công lẫy lừng “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” mà không bị đồng hóa bởi Hán tộc phương Bắc, Tuy có chậm tiến, thăng tiến chứ chưa bao giờ dân tộc Việt do vì không có Phật giáo mà trở nên đọa lạc như ông Nhuận nói cả. Có đọa lạc chăng là kể từ khi chủ nghĩa Mác- Lê do tên tội đồ Hồ Chí Minh áp đặt cho dân tộc Việt nầy. Từ đó, xã hội phân hóa, lòng người ly tán, con trai Việt phải nô lệ vạn dậm cõi ngoài theo cái gọi là “xuất khẩu lao động”; con gái Việt bị đem trưng bày ở chợ ngưởi quốc tế cho cái gọi là xuất khẩu hôn nhân; Rồi cột mốc đất liền biên giới Việt – Trung “biết đi”, lãnh hải trên biển Việt – Trung “biết trôi”, lần mất về tay Tàu cộng. Nhuận ơi! Chưa nghe một lần ông hỏi: chừng nào bầu trời không phận Việt nam xuất khẩu cho Tàu nữa đây. Cái đọa lạc mất nước như thế 80 triệu đồng bào ai cũng thấy, cũng biết cũng nghe mà sao nhóm Giáo Điểm – Chuyển Luân, Đông Dương thời báo của ông không nói ? Hay ông muốn nói phục vụ dân tộc [XHCN] là phục vụ PG, và phục vụ PG là phục vụ dân tộc [XHCN]. Nếu thế thì ông cũng nên nói rõ luôn cho người người cùng biết, cho cả Sư Thích Tín Nghĩa, Hoa kỳ cùng biết là: Cái chết của Thầy Thiện Minh là do cộng sản giết; mà do cộng sản giết là gây ra cái chết của Thầy Thiện Minh. Quá đúng 100% luôn, cho đi thẳng vào Lăng Ba Đình bưng … bô Bắc bộ phủ mà khỏi thông qua tuyển chọn, hay lựa lọc gì ráo. “Cung kính bất như phụng mệnh”, là Truyền thống tổ đạo 2000 năm đó. Chỉ cần Sư Thích Tín Nghĩa cũng như Ông Nguyên Nhuận Hoàng Văn Giàu mà cùng cất cao tiếng nói trên trang nhà http://www.phatgiaovietnam.net : Thầy Thiện Minh Chết Trong Nhà Tù Cộng Sản. Thầy Thiện Minh Chết Trong Nhà Tù Cộng Sản. Thầy Thiện Minh Chết Trong Nhà Tù Cộng Sản. Chỉ chừng ấy thôi thì mỗi năm Sư Tín Nghĩa khỏi cần phải “Ngày kỵ Thầy” hay “Ngày giỗ Thầy” hay Ông Nhuận củng khỏi phải ca bài “Hạnh nguyện của một nhà sư” rùm beng để hòng lừa dối thiên hạ nữa, làm thế thì tội nọ bằng non, chín sông khôn rữa sạch sạch. Mà thiên hạ thì không thể bị lừa dối mãi được đâu. Thích Tánh Hải, Tôn giáo hoà hợp XHCNVN, bài học tang thương máu – lệ suốt 70 năm (1930-2007) mà nay vẫn chưa phai [ * ] là công án cho chúng ta tư duy trên đường giải trừ pháp nạn XHCN. Cám ơn Thầy Thích Tánh Hải thật là nhiều. Mô Phật.

Rồi nay lại có con nhạn lạt đàn Sư Thích Giác Nhôm [Giác Nhiên], giáo chủ đạo chàng hảng (chẳng Nam tông, cũng không Bắc tông mà lại nằm giữa “ngã ba Bà Điểm, Hóc Môn”), chẳng lo giác ngộ, giác chiếu, giác giường, giác chổng mà lại đi giác tào lao, bá láp đứng đầu danh sách Cộng đồng Giáo hội Phật giáo Việt nam hải ngoại trông dáng vẻ Thích Giác Nhôm nầy, nó hợm hỉnh khác nào cái Mồng gà trên cổ vịt vậy hỉ. Thượng thủ Thích Tâm Châu bởi sa chân theo đám Về Nguồn Xã nghĩa nên đã cháy rụi sự nghiệp xế chiều để nhập bọn cùng với đám “đâm trâu thất nghiệp”: Thân hữu già Lam. Nay Sư Giác Nhôm [Thích Giác Nhiên] lại đi “rao bán thuốc dạo Sơn Đông” ra Tâm Thư phóng xạ ô nhiểm gì nữa đây.

6. Phản kháng của GHPGVNTN chung quanh cái chết của Thầy Thích Thiện Minh.
Chung quanh cái chết của Thầy Thích Thiện Minh, dù áp lực bạo quyền luôn răn đe những ai lên tiếng đòi công lý cho vụ án, vẫn có những tiếng nói phản kháng vang lên, mở đường trước nhất và mạnh mẽ nhất là Thầy Thích Đôn Hậu; Thầy Thích Đức Nhuận, Thầy Thích Huyền Quang; Thầy Thích Quảng Độ. ..
Thầy Thích Đôn Hậu: – “Thiện Minh chết không phải vì xuất huyết não, mà vì BÀN TAY TỘI ÁC CHÍNH TRONG CƠ QUAN TẠO RA!”; và -“Hãy dưa cái chết của Thượng tọa Thiện Minh ra ánh sáng, nghĩa là phải đưa cái người giết Thiện Minh ra ánh sáng. Không nói lôi thôi gì hết. Có người giết!” (xem: Phụ lục, phần 2. Thích Đôn Hậu, Lời tuyên Bố).
Thầy Thích Huyền Quang (Quyền Viện Trưởng Viện Hoá Đạo GHPGVNTN), Tuyên Cáo Ngày 20 .11.1993 có đoạn: “Thực hiện Chúc Thư do Ngài [Thích Đôn Hậu] để lại, Văn Phòng Lưu Vong Viện Hoá Đạo GHPGVNTN đã viết “Đơn Xin Cứu Xét Nhiều Việc”, (lược) và minh bạch hoá việc Công an TP Hồ Chí Minh tra khảo đến chết Hoà Thượng Thích Thiện Minh năm 1978.[*].
Thầy Thích Quảng Độ, 4 điểm Thống nhất Phật giáo. “Thứ tư, làm sáng tỏ cái chết của Cố Hòa thượng Thích Thiện Minh năm 1978” [ * ]

7. Truyền thông Phật giáo quốc doanh xuyên tạc về cái chết của Hòa thượng Thích Thiện Minh.
Cái chết của Thầy Thích Thiện Minh đã bị nhà nước bưng bít từ hàng chục năm qua. Một số tờ báo lao nô cộng sản như Báo Giác Ngộ, Thành hội PG TP HCM; Từ trang nhà http://www.quangduc.com của Thích Nguyên Tạng, Thích Tâm Phương, Thích Thiện Hiền, Thích Giác Tín của Nhóm Thân Hữu Già Lam bên Úc; đến báo Phật giáo Việt nam của Thầy Thích Mãn Giác, Hoa Kỳ, đến Báo Giao Điểm, đến Thích Đồng Bổn, Danh Tăng Việt nam v.v… đều cùng một “bài bản” đưa tiểu sử sai lệch của Thầy khi nói rằng Thầy Thích Thiện Minh do bị xuất huyết não mà chết. Trong khi sự thật thì Thầy Thích Thiện Minh đã bị tra tấn đến chết trong nhà tù cộng sản.
Thích Đồng Bổn (chủ biên), Danh Tăng Việt nam: “Vì tuổi già sức yếu và bệnh tật, nên Ngài đã thu thần viên tịch tại nơi an trí”. [ * ]. Quái chưa! Nơi an trí là nhà tù, là địa ngục cộng sản. Thế mà đem cụm từ an trí ghép với cụm từ thu thần viên tịch thì quả là dành hết “bốn bồ dốt nát” về mình mà chẳng chừa cho thiên hạ chia phần.
Sư Ông Nhất Hạnh nói sai lệch về cái chết của Thầy Thích Thiện Minh. http://www.tudanhaingoai.com , Trang nhà của Sư Thích Tín Nghĩa, buôn sóc nầy cũng theo kiểu “bút máu” mà tiếp tay, mớm mồm giúp Nhất Hạnh bố láo khi nói: “Thầy Thiện Minh phải xé áo làm dây để tự tử” (một đại Hoà thượng lãnh đạo Phật giáo như cố Hoà thượng Thích Thiện Minh làm sao có chuyện “tự tử” theo lối cường điệu của Tín Nghĩa mới còn là chú tiểu ngày cố Hoà thượng Thiện Minh lãnh đạo cuộc đấu tranh năm 63 ?!).[ * ] Ai mà còn lạ gì với “Nhất Hạnh, Bố láo như một dòng sông Hạnh – Phượng Mai thôn.[ * ]. Cũng như “Đảng viên cộng sản, HT Trí Quang tự truyện nói láo không ngượng miệng” [ * ]. Thật quả là Nhất Hạnh – Tín Nghĩa “cha truyền con nối” mà.

8. Nhìn lại chân dung toàn cảnh vụ án Thầy Thích Thiện Minh.

Cuộc đối – đáp giữa công an nhà tù Hàm Tân với Thượng tọa Thích Trí Thủ, GHPGVNTN:

Công an … Nhưng cũng xin ông nhớ cho là, dù đã chết thì ông Đỗ Xuân Hàng vẫn là một tù nhân. Chưa có lệnh nào xóa án cho ông ấy cả.
Hòa Thượng Trí Thủ hơi giận:
– Thưa ông, cũng chưa có tòa án nào kết tội ông Đỗ Xuân Hàng cả.
Tên trung tá công an bướng:
– Nhưng ông ấy vẫn bị liệt vào hạng bị tình nghi về chính trị.
Hòa Thượng Trí Thủ gắt:
– Vậy, thưa ông, tình nghi và tù nhân giống nhau?
Tên trung tá công an đứng dậy:
– Vâng, thưa ông, giống nhau.
(chuyện Thầy Thích Thiện Minh, đd)
Trích đoạn cuộc đối đáp trên cho thấy: Nhìn từ phía nhà nước thì Thầy Thiện Minh (Đỗ Xuân Hàng) “bị liệt vào hạng bị tình nghi về chính trị”. Bị tình nghi về chính trị mà trở thành tù nhân! Thôi đúng rồi! Cho nên khi ông nhà nước chỉ tình nghi cả dân miền Nam là quân ngụy có nghĩa là “bị tình nghi về chính trị” cho nên từ Quân, Dân, Cán, Chính miền Nam phải đi tù cải tạo ròng rã mút chỉ cà tha, may mà Dân miền Nam không bị giết hết như hoàn cảnh Thầy Thiện Minh, quả là tụi Vẹm “độ lượng khoan hồng” quá rồi còn gì nữa hỉ.
Dưới vòm trời XHCNVN, “dù đã chết thì ông Đỗ Xuân Hàng vẫn là một tù nhân” mặc dù “chưa có tòa án nào kết tội ông Đỗ Xuân Hàng cả” mà chỉ có ông công an trại tù Hàm Tân, Phan Thiết, người đẻ ra luật, cũng là người kết án mà cũng là người thi hành án, cả 3 quyền: Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp đều nằm trong tay Công an cả, công an trị cả, đây là hiện tượng chỉ có ở Buông – Sóc XHCN mà thôi. Chung quanh vụ án (dù chưa bị tòa kết án cũng đã có mang án rồi) Thích Thiện Minh cho thấy không có nhân chứng, vật chứng, không bị truy tố ra tòa, cũng không có Luật sư biện hộ; nội hàm vụ việc không có gì nguy hiểm nghiêm trọng ngoài việc Thầy Thiện Minh chỉ đơn thuần bày tỏ quan điểm chính kiến. Bày tỏ quan điểm chính kiến mà cũng có tội hay sao? và đưa đến cái chết hay sao? XHCNVN là kẻ làm ra luật mà lại sống ngoài vòng pháp luật và sống trên pháp luật, cũng chính từ đó họ đã gây ra cái chết oan khuất, thương tâm với Thầy Thiện Minh, GHPGVNTN (1978). Ngoài ra còn phải kể đến Vụ án Nguyễn Duy Trinh khai tử Phật giáo ở chiến khu 5(1951) [ * ]; Vụ án 12 vị Tăng ni Thiền viện Dược Sư tỉnh cần thơ (1975); Vụ án cơ sở Từ thiện – xã hội GHPGVNTN Quách Thị Trang, vu vạ đời tư các nhà lãnh đạo Viện Hóa Đạo (1977); Vụ án cướp Giáo sản GHPGVNTN (1975 -1981); Vụ án 25 năm tù với Thượng tọa Thích Thiện Minh (Huỳnh Văn Ba) 1978; Vụ án Thầy Thích Huyền Quang (1982); Vụ án Thầy Thích Quảng Độ (1982); Vụ án chiếm đất Việt nam Quốc Tự bán cho nước ngoài (2008) .
Cũng xin nói thêm, với cả vụ án Linh mục Nguyễn Kim Điền (1988); Vụ án Tu sĩ Võ Văn Bửu (Phật Giáo Hòa Hảo) 2006; cùng những vụ án Cải cách Ruộng đất (1955); Vụ án Cuộc khởi nghĩa Quỳnh Lưu (1956); vụ án Nhân Văn Giai phẩm (1957); Vụ án Xét lại chống đảng (1967); Vụ án đày dân đi kinh tế mới (1976); Vụ án cải tạo tư sản (1977); Vụ án Thuyền nhân Việt nam (1978); Vụ án giết 3,157 dân làng Ba Chúc, Tri Tôn, An Giang (1978); Vụ án Dân oan toàn quốc (1990); Vụ án Nông dân Thái Bình (1991); Vụ án đàn áp sắc tộc Tây Nguyên (2004); Vụ án chống tham nhũng (2005); Vụ án bảo vệ toàn vẹn lảnh thổ Việt nam (2007) … Hơn 30 năm qua (1975-2008) những án oan đưa đến chết chóc, đau thương với GHPGVNTN và Dân tộc, hồ sơ pháp nạn XHCN chất cao như núi, hơn cả tòa nhà chọc trời ở New york nữa.
Tổng quan mà xét thì nhà nước XHCNVN là tội đồ dân tộc và tôn giáo; Là tổ chức khủng bố loài người. Một tổ chức khủng bố như thế thì không đủ tư cách, là bất xứng với tên gọi Phó chủ tịch Ủy ban chống khủng bố Liên Hiệp Quốc; không xứng đáng ngồi ghế Ủy viên không thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc.
Nhắc lại quá khứ không phải để nuôi dưỡng hận thù mà là đòi lại sự công bằng cho người bị hại; cũng là nói lên tính nghiêm minh của pháp luật rằng là kẻ chủ mưu gây án thì phải bị đưa ra trước toà án quốc tế để làm sáng tỏ những vụ án oan khuất còn chìm trong tăm tối. “nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”, cái chết của Thầy Thích Thiện Minh trong ngục tù cộng sản cũng phải được mọi người tư duy như thế. Cho nên, có thẳng thắn giải toả nỗi oan khuất với quá khứ, những oan khiên với dân tộc, thì mới có tư cách nói chuyện xây dựng hiện tại và phát triển tương lại của đất nước. Có giải oan cho người mất thì mới chúc sinh cho người sống và mở đường cho mời gọi (không là tập hợp cũng không là hòa giải) sức mạnh toàn dân theo mô hình “mặt trời mặt trăng cùng sáng, mỗi vẻ có cái chiếu sáng riêng của nó” (mô hình Khương Tăng Hội) để cùng trung hưng dân tộc Việt. Nói theo Hòa thượng Thích Huyền Quang là phải “Sám hối và Chúc sinh toàn quốc” [ * ]

Nhà lãnh tụ Trung Quốc nói: “không sợ Tây xâm chỉ sợ Hán Gian”; Theo góc độ câu nói đó để nhận định về Pháp nạn XHCN ngày nay thì vai trò, sự tác hại của nhóm giáo gian “Bát đại Huề thượng” Xã nghĩa không phải nhỏ và cần phải nhận diện nghiêm túc chân tướng những đối tượng nầy. Bởi vì đầu mối của biến cố pháp nạn GHPGVNTN ngày nay, ngoài nhà nước, nguồn chủ lực Pháp nạn ra thì bên cạnh đó luôn có bàn tay giáo gian cộng hợp mà gây nên tất cả. Liên quan đến cái chết của nhà sư Thích Thiện Minh có bóng dang thấp thoáng của nhà sư Thích Trí Quang, Thích Trí Thủ, Thích Minh Châu, Hoàng Văn Giàu cùng với nhóm “Ban chấp hành Đoàn sinh viên Phật tử Sài gòn”, những người đang “nhởn nhơ” nơi các “trạm trung chuyển” đặc tình hải ngoại mà chùa Việt nam ở Houston, Texas, Hoa Kỳ của Sư Nguyên Hạnh, đồng bọn của Thầy Thích Mãn Giác rồi Thích Nguyên Đạt là một trong những “bãi đáp” kinh tài xã nghĩa. (Câu chuyện chùa Việt nam với Thích Mãn Giác, Châu Văn Thọ, Hoàng Văn Giàu, Thích Nhất Hạnh, sẽ nói vào 1 dịp khác). Chính vì chung quanh vụ án Thích Thiện Minh còn dính liếu đến những tên giáo gian hải ngoại như vừa nói, cho nên từ báo chí Phật giáo thân cộng trong ngoài nước đến nhà nước xã nghĩa, qua ngòi bút giáo gian như Thích Tín Nghĩa, giổ Thầy; Giới Tử, cơn bão trong chén trà; Hoàng Nguyên Nhuận, Phồn hoa kinh; hay kiểu “đánh phá Nhà thờ cầm cờ Phật giáo” của nhóm Giáo Điểm… Đó đều là những loại tung hỏa mù xuyên tạc lịch sử, che lấp sự thật về cái chết của Hòa thượng Thích Thiện Minh khi các báo nầy nói rằng: “Ông Đổ Xuân Hàng (Thích Thiện Minh) do xuất huyết não mà chết”, đó là nói theo chủ đạo của nhà nước xã nghĩa.
Từ “nhận định về những sai lầm tai hại của đảng cộng sản đối với dân tộc và Phật giáo Việt nam [ * ] cho đến một XHCN bệnh hoạn theo kiểu “tình nghi với tù nhân giống nhau”; thì XHCN, Nó chỉ có [thay] đổi mà không thể [cải] sửa được nữa. Đã đến lúc toàn dân: Liên minh Dân tộc, các tôn giáo phải thành lập Ủy Ban Tố Cáo Tội Ác Cộng Sản Với Dân Tộc Và Tôn Gíao, đưa CHXHCNVN ra tòa án Liên Hiệp Quốc để đòi quyền sống cho dân tộc Việt.

Từ Thích Trí Thủ đến Thích Trí Quang đến Hoàng Nguyên Nhuận đến Thích Mãn Giác; Rồi từ Hoàng Nguyên Nhuận liên kết với Nhất Hạnh; từ Nhất Hạnh (đệ tử Thầy Trí Quang) “nối mạng” trở về với Thích Trí Quang với chùm “dây mơ, rễ má” “vòng vo tam quốc” như thế cho thấy Giáo gian với đặc tình cấu kết, đan xen nhau từ trong ngoài nước đánh phá, triệt hạ GHPGVNTN mà từ tháng 08-2007 vừa qua, Bùi Ngọc Đường (Bùi khủng bố), Trần Quang Thuận, Thích Quảng Ba đã cho nã phát pháo đầu tiên trên vòm trời GHPGVNTN. Thế nhưng, qua Giáo Chỉ 09-2007 chúng đã hiện nguyên hình tiếm danh GHPGVNTN theo kiểu “bên vua có chúa”. Cũng từ đó cho thấy mọi biến động phân hóa GHPGVNTN ngày nay đều có mặt nhóm Thân hữu Già lam, Quân sư “quạt mo” Thích Quảng Ba (Úc Châu) cùng tay chân của cặp bài trùng Thích Tuệ Sỹ – Lê Mạnh Thát, hậu duệ của Thầy Thích Trí Thủ dự vào và cao hơn chút nữa đó là bóng dáng của một Phạm [Văn Bông] Thái Sư – Thái thượng Hoàng: Thích Trí Quang, người đã hơn 1 lần thố lộ: “không hề muốn thấy GHPGVNTN với Huyền Quang –Quảng Độ còn tồn tại nữa”.

Chung quanh, bên dưới Trí Quang còn nhiều “tay chân” phò tá cho Phạm Thái Sư, giúp ông thực hiện tham vọng “Hoàng triều cương thổ” trong Phật giáo mà Lê Mạnh Thát (quan võ), Thích Tuệ Sĩ (quan văn) đang ra sức giáo gian phá đạo. Vừa qua, 2004, Tướng tình báo cộng sản Ba Quốc (Đặng Trần Đức) trước khi “về bên nước Mác”, y đã không ngần ngại bạch hóa Hoàng Văn Giàu là tay chân của hắn. Anh Giàu (Hoàng Nguyên nhuận), tên gián điệp cộng sản đã từng ôm chân Thầy Trí Quang, Thầy Thiện Minh mấy mươi năm qua và cái chết của Thầy Thiện Minh,“Anh Giàu” ít nhiều cũng có dự phần.
Cho nên, chỉ khi nào giải mã “trọn gói” Thích Trí Quang là ai thì đám đặc tình xã nghĩa trong ngoài nước sẽ lộ mặt, sinh lộ cho Phật giáo đồ mở ra và pháp nạn XHCN cũng sẽ sang trang. Căn nguyên pháp nạn XHCN ngày nay là ở chỗ đó.
(còn tiếp Phần 2)

Đề Mục Chính
1. Bối cảnh pháp nạn chung quanh cái chết Thầy Thích Thiện Minh
2. Thầy Thích Thiện Minh, Những năm tháng cuối đời.
3. Thầy Trí Quang, Thầy Trí Thủ với cái chết của Thầy Thích Thiện Minh trong cách nhìn tham chiếu.

31. Vai trò Thầy Thích Trí Thủ.
32. Vai trò Thầy Thích Trí Quang.
33. Ông Lê Xuân Thuấn (người cán bộ cộng sản cảnh tỉnh) nói về chết của Hòa thượng Thích Thiện Minh

4. Giáo gian – đặc tình cấu kết với cộng sản đánh phá GHPGVNTN trong cách nhìn tham chiếu.

41. Vai trò Mai Chí Thọ, Bộ trưởng Bộ nội vụ.
42. Vai trò Hoàng văn Giàu.
43. Vai trò Thích Minh Nghị, chùa Long Vĩnh, Sài gòn.

5. Từ vụ án Thích Thiện Minh (1978) đến những biến động phân hóa GHPGVNTN hải ngoại ngày nay (2008) đến “những con bạch tuộc săn mồi dấu mặt”.

6. Phản kháng của GHPGVNTN chung quanh cái chết của Thầy Thích Thiện Minh.

7. Truyền thông Phật giáo quốc doanh xuyên tạc về chết của Hòa thượng Thích Thiện Minh.

8. Nhìn lại chân dung toàn cảnh vụ án Thầy Thích Thiện Minh.

9. phụ lục

http://tinparis.net/vn_index.html